Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog Radio. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog Radio. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ

Blog Radio - 0h15' thứ 7 hàng tuần tại blogviet.com.vn - 0h30' thứ 4 tuần kế tiếp tại kênh VOV3 Đài tiếng nói Việt Nam

Cho tôi tìm lại khoảng trời tuổi thơ


Khi những cơn gió mùa hạ vừa ghé qua, trong tôi bỗng dâng trào một cảm xúc…khó tả. Nhiều người không thích mùa hè vì sự nóng nực và những trận mưa rào ngập lụt. Nhưng tôi thì lại khác, tôi yêu mùa hè. Chỉ có mùa hè tôi mới cảm nhận được một cách trọn vẹn nhất những cơn gió đêm mát lành, những trận mưa rào sảng khoái và cả những khi trời vần vũ mây giông. 

Tất cả đều có một vẻ quyến rũ rất riêng. Tôi đi học xa nhà từ nhỏ, chỉ có mùa hè là khoảng thời gian được về với gia đình, với bố mẹ. Vì thế mỗi phút giây nghỉ hè bên gia đình thật quý giá và đáng trân trọng biết bao. Gia đình tôi ở một vùng núi, đường sá gập ghềnh, trắc trở, vì vậy bố mẹ gửi tôi cho bà nội để đi học cho tiện. Con đi trường học, còn mẹ, mẹ đi trường đời.

Kể từ năm thứ 3 đại học, tôi biết mình đã chẳng còn kì nghỉ hè nào trong cuộc đời nữa. Những lần về thăm bố mẹ cứ thế ngắn lại. Mùa hè chỉ còn là những kỷ niệm khiến lòng tôi xao xuyến biết bao nhiêu. Vì vậy, mỗi khi có dịp nghỉ dài ngày, khi bạn bè còn đang lo tìm chỗ ăn chơi thì tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình cần về nhà. Tôi còn nhiều cơ hội đi chơi nhưng không phải lúc nào cũng có thể về thăm gia đình. Bạn bè thì có nhiều nhưng tôi chỉ có một cha, một mẹ thôi. Về nhà, chỉ cần nằm gối đầu lên đùi mẹ là đã thấy bình yên lắm.

Về với suối nguồn, về với núi non, về với tĩnh lặng, về để ăn bát canh rau đắng mẹ nấu.

Mỗi khi trở về nhà, việc đầu tiên tôi làm là chạy lên đỉnh đồi hú hét cho đã. Từ trên cao nhìn xuống, tôi thu vào đôi mắt cả một bức tranh khổng lồ, có mây, có núi, có ruộng đồng, có những mái nhà nhấp nhô và có con suối nhỏ. Trên đỉnh đồi hoa tàu bay mọc nhiều lắm, chỉ cần chạm nhẹ vào cây thôi là những hạt bông trắng đã bay tung, trắng xóa cả một góc đồi. Tôi thường chu miệng thổi phù phù cho chúng bay lên trời, rồi lấy làm thích thú. 

Quê hương tôi thì mùa nào cũng đẹp, nhưng tôi lại không được ở nhà suốt bốn mùa, vì thế trong ký ức của tôi chỉ toàn những kỷ niệm gắn với mùa hè. Mùa đông bầu trời lúc nào cũng xam xám, những bông lau xám, những ngọn núi “trốn” biệt tích trong sương mù dày đặc mấy tháng trời, những cành xoan khẳng khiu, trơ trụi lá, phác họa vào nền trời một bức tranh ma quái. Đấy, ký ức về mùa đông chỉ có thế.
Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ
Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ
Tôi có một thằng em trai. Hồi bé hai chị em vẫn hay thi hét với nhau nhưng bây giờ nó cao lớn hơn tôi và giọng nói thì trầm trầm ra dáng người lớn rồi. Hồi nhỏ tôi đi đâu thằng em cũng lon ton chạy theo, hình như trẻ con đứa nào cũng thế, thích chạy theo người lớn, thích bắt chước người lớn. Nhưng chỉ một vài năm sau nó có những thằng bạn mới, thế là tôi bị ra rìa.

Hồi nhỏ hai chị em tôi thường chăn trâu trên đồi. Thực ra chăn trâu cũng không phải là công việc gì vất vả, nặng nhọc lắm đâu. Cứ đầu giờ chiều hai chị em lùa trâu lên đồi, cho nó gặm cỏ thoải mái, đến chiều muộn cho nó xuống suối tắm sạch sẽ, mát mẻ rồi dắt về chuồng. Con trâu ấy là một con nghé nho nhỏ, xinh xinh, tôi đặt tên cho nó là Mao Mao. 
Thằng em tôi có một tuyệt chiêu trèo lên lưng trâu, đó là lựa khi trâu cúi xuống gặm cỏ, nó sẽ “đè đầu cưỡi cổ” con trâu rồi tót lên lưng. Tôi thì không dám “manh động” như thế. Chỉ dám trèo lên lưng trâu ngồi lúc đó đang nằm, sau đó hô trâu đứng dậy. Nhưng cũng có khi con trâu điên lên chạy vọt đi, thế là tôi rơi xuống đất, lăn hơn chục vòng, may mà có lớp lá quế khô rất dày, nếu không thì cũng “thịt nát xương tan” rồi. Cũng có khi chị em tôi mải chơi, lơ là việc trông nom con Mao Mao. Một hôm nó ốm, không hiểu ăn phải cây gì độc hay bị rắn cắn. Tôi đã hối hận vô cùng vì hôm trước hai chị em còn tị nhau việc dắt trâu về. Con Mao Mao bỏ ăn mấy ngày, rồi nó chết. Chị em tôi đã khóc suốt hai tuần sau đó. Thật sự với một đứa trẻ, khi một con vật thân thiết chết đi cũng không khác gì mất đi một người bạn. 

Hồi nhỏ tôi thích nhất là đi tắm suối, nhưng toàn phải trốn mẹ, vì thế cái cảm giác lén lút làm việc mình thích càng khiến tôi thấy thú vị. Tôi thích ngâm mình trong làn nước mát rượi, ngửa mặt lên trời nhìn mây vẩn vơ bay. Thằng em tôi thường chọn một tảng đá cao rồi phi như mũi tên xuống mặt nước, nước bắn tóe tung, nó lặn ngụp chán chê rồi lè lưỡi trêu tôi. Mặc dù thích lắm nhưng tôi không dám bắt chước nó vì tôi không biết bơi. Tôi thường chỉ nhẩn nha chơi ở chỗ nước nông và nhặt nhạnh những hòn đá kì quái mà tôi gọi là “kiệt tác của thiên nhiên”. Tôi đã thử làm đủ mọi cách, từ việc cho chuồn chuồn cắn rốn đến việc ôm thân chuối suốt ba mùa hè, chân đập bùm bùm xuống nước tập bơi mà mãi cứ lặn nổi bơi chìm. Theo nhận định của đám bạn thì trong việc bơi lội, tôi là đứa “ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo”.

Mà hồi đó trẻ trâu, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ ăn gì, chơi gì, có trò gì mới. Hết bơi lội bì bõm, chúng tôi lại nghĩ ra trò chặt nứa đóng mảng, “phao cứu sinh” của chúng tôi lúc đó là hai khúc chuối trắng nõn nà buộc ở hai bên. Rồi năm sáu đứa trèo lên cái mảng đó, cho nó trôi dọc con suối. Mỗi lần qua chỗ nước siết tôi lại bị văng xuống nước và vì không biết bơi nên sẽ có đứa nhảy xuống túm áo tôi lôi lên. Tôi thề, nếu mẹ tôi mà biết những chuyện này, mẹ sẽ đánh cho tôi tét mông. Nhưng tôi đã giấu những trò nghịch ngợm của mình suốt những năm tháng tuổi thơ.

Hồi nhỏ tôi thích sách lắm. Tôi nhớ có một lần tôi đã mang sách đi “giặt”. Lúc đó tôi chưa vào lớp một nên mẹ có xin mấy quyển sách học vần về cho tôi. Chẳng hiểu sao mẹ lại để lên gác bếp không cho tôi động vào. Thế là nhân lúc mẹ đi vắng, tôi kê ghế trèo lên lấy xuống. Thấy sách bị bồ hóng bám đầy, tôi quyết định nhúng nó vào xô nước, lấy xà phòng và bàn chải chà lấy chà để. Chà xong thì quyển sách cũng nát bét. Không hiểu sao lúc đó tôi rất có hứng thú với sách nhưng sách không phải để đọc mà chỉ để làm trò. Tôi thường lấy mấy quyển tiểu thuyết dày cộm của mẹ, giở ra giả vờ đọc và tưởng tượng ra một câu chuyện lâm li bi đát có hoàng tử, công chua và con quái vật khổng lồ. Lúc đó tôi chưa biết đọc đâu, sách còn cầm ngược cơ mà. Rồi đi đâu tôi cũng cầm theo quyển Tiếng Việt, giở đúng trang có hình vẽ hai chị em, hàng xóm bảo tôi yêu sách thế chắc lớn lên học giỏi lắm, học giỏi chưa thấy đâu, chỉ thấy quyển sách lem nhem bẩn thỉu hết.

Hồi bé chúng tôi cũng rất thích chơi làm nhà, cột nhà bằng thân cây chó đẻ và lợp bằng lá chuối. Tôi cũng thường lấy trộm gạo của mẹ, bỏ vào ống bơ và nhóm bếp nấu cơm hệt như ở nhà. Lúc đó có một đứa đóng vai bố, một đứa đóng vai mẹ và một vài đứa đóng vai con. Cũng xưng hô “mình ơi”, “bố ơi”, “mẹ ơi” như đúng rồi. Nhưng để thành một gia đình, chúng tôi cũng làm “đám cưới” đàng hoàng đấy nhé! Đứa nào làm cô dâu thì sướng lắm, được cài đủ loại hoa hoét lên đầu, được khoác bao tải lên người làm váy và quan trọng nhất là được cho lên “kiệu” khiêng đi lòng vòng.

Hồi ấy chúng tôi cũng chịu ảnh hưởng khá “nghiêm trọng” từ phim ảnh. Lúc đó nhà tôi có một cái tivi đen trắng, cứ tối đến là cả xóm kéo đến xem phim, y như cái rạp chiếu phim mini. Xong đứa nào đứa nấy mắt trước chơi trò “tung chưởng” như trong phim Bao Thanh Thiên, đứa nào “dính chưởng” thì “Ựa” một cái, phụt nước bọt, giả vờ chết. Cái thói quen bắt chước theo phim còn kéo dài đến tận hồi phim Nàng Đê Chang Kưm, lúc đó chúng tôi thường đi săn nhái bén, bắt được con nào là trói ngấu nghiến bốn chân nó lại, lấy gai mây…châm cứu y như trong phim. Đến lúc con vật khốn khổ tắt thở thì ra sức hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực cho nó sống lại. Nhưng cuối cùng thì: “Chúng tôi rất tiếc. Chúng tôi đã cố gắng hết sức!”. Thế rồi chúng tôi mang xác con nhái bén đi chôn, đắp mộ đàng hoàng, có vòng hoa đàng hoàng, cắm mấy cái que xuống giả làm que hương rồi làm lễ mai táng cho nó.

Những trò nghịch ngợm của chúng tôi ngày ấy thì kể cả ngày không hết. Lúc đó chỉ nghĩ đến việc ăn gì, chơi gì thôi mà. Những ký ức đó không mất đi mà chỉ được cất giữ cẩn thận trong một ngăn rất sâu của tâm hồn. Để rồi bất chợt có cái gì đó gợi lại, ký ức tuổi thơ lại ùa về như dòng nước lũ. Một tuổi thơ “dữ dội” với những trò nghịch dại, nhưng cũng là một tuổi thơ đầy đủ và trọn vẹn. Tôi cảm thấy may mắn khi mình được sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nếu không tôi đã không thể có những ký ức tuyệt vời như thế. Những đứa trẻ thành phố bây giờ chỉ biết học và học, tôi thấy bọn trẻ học quanh năm và dường như chẳng có kì nghỉ hè.

Giờ đây mỗi khi tôi trở lại con đường nhỏ - nơi tôi chập chững đi những bước đầu tiên, theo mẹ lên nương, theo cha đi rẫy, tôi lại không khỏi bồi hồi. Tôi bỗng dưng nhớ tới câu hát: “Đây là mặt đất, đây là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con. Bước chân bé nhỏ, bước đi theo cha, dấu chân đầu tiên trên đường đời”. Con đường ấy tôi đã đi và về không biết bao nhiêu lần. Cảnh vật thì vẫn như thế nhưng tôi không sao tìm lại được cảm giác ngày ấy. Bạn bè tản mát mỗi người mội phương, cô bạn thân nhất của tôi cũng đã có chồng con. Khi những người bạn thân thiết nhất rời xa mình thì nơi đây chỉ còn những kỷ niệm và niềm thương nỗi nhớ. 

“Cho tôi tìm lại ngọn đồi,
Cho tôi tìm lại khoảng trời tuổi thơ”.

Tôi là một cô gái sinh ra từ bản làng, lớn lên từ núi. Đâu đó trong con người tôi vẫn phảng phất cái tự nhiên, hoang dã của núi rừng, cái mạnh mẽ và khảng khái của người miền núi. Tôi đã uống nước nguồn miền Bắc, ăn gạo thơm từ núi rừng Tây Bắc, thì “Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu” (Chế Lan Viên). Rời xa quê hương để học hành và bắt đầu công việc ở một thành phố nhộn nhịp. Đôi khi cái cảm giác thiếu gia đình, thiếu quê hương, khiến người ta tủi thân kinh khủng và chỉ muốn òa khóc như một đứa trẻ.

Mỗi lần về rồi lại đi, thực tình chỉ muốn gói ghém tất cả lại, bỏ vào vali mang theo. Tôi ước mình có thể bê cả Yên Bái đặt cạnh Hà Nội, để được sà vào lòng mẹ mỗi cuối tuần về. Đường về nhà sao mà xa xôi quá, nhớ thương nhiều cũng chẳng biết phải làm sao.

Lần giở từng món đồ mẹ gói ghém cho mang theo, thấy lòng buồn man mác. Cái cảm giác này tôi đã trải qua nhiều lần rồi, nhưng lần này tôi không khóc. Đêm qua mẹ không ngủ được, tôi cũng không ngủ được, nằm lặng nghe tiếng chó sủa và tiếng gà gáy sang canh. Ước gì thời gian ngưng đọng lại để tôi được ở gần mẹ thêm chút nữa.

Tạm biệt bình yên. Tạm biệt khoảng trời xanh thăm thẳm ôm ấp cả tuổi thơ tôi. Tôi lại về với một Hà Nội lúc nào cũng huyên náo và rực rỡ ánh đèn. Tạm biệt gia đình. Tôi lao vào vòng xoáy cuộc đời. Tuổi tôi trẻ, lòng tôi đẹp với những ước mơ, hoài bão. Đôi chân tôi đã đủ vững để tự bước đi, tôi đã đủ khôn lớn để tự vùng vẫy trên những khoảng trời mà tôi muốn, vậy mà tôi vẫn thấy mình nhỏ bé mỗi khi đứng trước bố mẹ. 

Bố vẫn thế, vẫn trầm lặng như ngày hôm qua, bố không thích để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng đằng sau cặp kính kia, tôi biết mắt bố sẽ ươn ướt khi nhìn theo chiếc xe lăn bánh đưa con gái bố đến một miền đất khác. Nơi ấy không có mây chiều vẩn vơ trên đỉnh núi.

Ngồi nghe những bài hát mà bỗ vẫn thích nghe. Con nhớ nhà. Con nhớ bố. Con phải làm sao?

“Bình nguyên thiết tha, đời ta quen với rừng hoang.
Nửa đêm phố xa, chợt nhớ ánh trăng quê nhà
Bình nguyên thiết tha, đời ta quen mái nhà xưa
Bàn chân đã đi mà sao trái tim quay về”.

Nhớ ánh mắt trầm ngâm của bố. Nhớ bàn tay gầy gầy, xương xương và chai sạm của mẹ cứ xoa xoa đôi bàn tay bé nhỏ của con như quyến luyến không muốn rời. Đôi khi thèm lắm cái cảm giác được ôm mẹ ngủ một giấc thật bình yên. Thèm quay quắt một bát canh nóng mẹ nấu.

Gần đây tôi về, mẹ hay kể lại những chuyện lúc tôi còn bé, mẹ ngồi bên bếp lửa, tôi ngồi một bên, con mèo ngồi một bên. Con mèo kêu “Meo meo”, tôi quát nó: “Đây là mẹ tao chứ có phải mẹ mày đâu mà gọi!”. Hơn hai mươi năm qua, đây là con mèo thứ bao nhiêu tôi cũng không biết nữa. Lần này tôi về, tóc bố bạc thêm một ít, da mẹ nhăn thêm mấy phần.

Có phải mẹ đã nhớ con nhiều lắm không mẹ?

“Nhấp chút phiêu diêu buồn, ngắm cánh lan bên vườn. Quê nhà tôi thương nhớ.
Nhớ bước chân trong rừng, vắt lá cơn mưa nguồn, bao người không trở về.
Nhớ tóc phai sương mờ, nước mắt chan nụ cười. Quê nhà thương nhớ ơi!”

• Nguyễn Hằng Nga

Cơn mưa tuổi thơ

Tuổi thơ tôi gắn liền với những cơn mưa rào, tôi thích mưa, thích được cùng lũ trẻ con quanh xóm kéo nhau ra đường lội những quãng đường nước ngập, rồi chạy toán loạn ai về nhà nấy mỗi khi có tiếng sấm chớp nổ ầm oàng cùng những tia chớp giận giữ trên khoảng trời mịt mù mây đen. Mắt chăm chú nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà ,tay đếm những bong bóng vỡ trên mắt nước, mắt ngang dọc đợi mẹ đi khuất là phi ra ngoài đường đội mưa chơi đá bóng cùng mấy đứa trẻ con

Tôi còn nhớ cái ngày bé xíu, mỗi lần mẹ đi chợ hoặc ra đồng gặp phải những trận mưa rào không ngớt, tôi ra hiên ngồi ngóng mẹ rất lo âu. Khi thấy bong mẹ thấp thoáng ngoài ngõ, tôi vội reo lên như đứa trẻ được mẹ thưởng cho món quà mà mình yêu thích nhất. Rồi sau đó mới an tâm chạy theo lũ bạn đi chơi, đứa nào cũng thi nhau lấy chậu hứng những giọt nước mưa và bảo nhau rằng “Nước mắt của trời, phải hứng lấy, chắc chắn nước mắt sẽ ngọt bởi ông trời như một vị thần tiên, nước mắt của ông chắc cũng như nước tiên,rồi thi nhau uống từng ngụm và nô nhau cười một cách sảng khoái”

Tuổi thơ tôi có rất nhiều kỷ niệm về những ngày mưa, Có những đêm mưa lụt, nước ao từ nhà này tràn sang nhà kia, tôi chạy theo bố đi soi đèn canh cá, và nhìn mẹ và bố đắp bờ. Khi đó vì sợ mưa lạnh và ốm, bố mẹ nhất quyết đuổi tôi về nhà, tôi nằm ngay bờ đê ăn vạ. Bố bế tôi vào nằm trong lán trú mưa, ôm tôi vỗ về “ Không biết con giống ai mà lúc nào cũng bướng bỉnh ngang ngược” Khi đó, tôi ôm chặt vào vai bố thì thầm “Con muốn cùng bố mẹ làm việc mà” trong khi mắt thì mơ màng vì buồn .Mưa mát lạnh và nước mưa nhễ nhại trên mặt bố, cảm nhận thấy bờ vai bố run nhẹ, tiếng nói cười của bố mẹ đi cả vào giấc ngủ của cái con cua nhỏ ngang bướng vẫn ngủ gục trên lưng bố lúc bố cõng về nhà. Mưa chảy vào tận trong giấc mơ. Dịu nhẹ.

Là những ngày cứ nhõng nhẽo theo mẹ đi chợ ăn quà, khóc lóc năn nỉ, cuối cùng mẹ lại phải cõng trên lưng. Núp dưới lưng mẹ trong mưa, cảm nhận được từng dòng nước mưa chảy dọc sống lưng mẹ,nhưng thấy mặn mặn mà không hiểu. Bình thường uống nước mưa ngọt, muối ở đâu ra? Rồi quàng tay ôm chặt cổ mẹ thì thầm “ Còn thích được cõng lắm, sau này con lớn, con sẽ cõng mẹ đi chơi”. Mẹ mắng yêu “ Vâng, cô lớn đi rồi không bắt tôi cõng cô là tôi thấy khỏe người rồi” Dù còn bé tẹo thôi, nhưng cũng cảm nhận thấy đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Khi lớn lên rồi, thấy mưa không còn cảm nhận được cái sự trong veo ở tâm hồn, không còn thấy cái bình yên vì được bố mẹ che chở. Mỗi lần mưa, vẫn phải tự đi làm trên con đường xa tít, hạt mưa xối vào mặt, rát buốt,lạnh ngắt mới cảm nhận được cái nhọc nhằn của bố, sự vất vả của mẹ sau những trận mưa lụt vẫn phải ra đồng vớt lúa về, những đêm mưa lụt phải thức đêm canh ao cá. Thấy long xót xa vì mình luôn là người chỉ biết sống trong sự đòi hỏi và gây phiền phức

Mưa bây giờ buồn lắm! Mỗi lần nhìn thấy mưa, con người ta lại cảm nhận được cái sự cô đơn đến tận cùng. Không nghe được tiếng mưa trên lá, trên cỏ hay trên mái ngói lục đục. Mưa ào ạt hòa vào tiếng gió vi vu tạo nên những âm thanh nghe hoang hoải... Chớp mắt nhìn xa, không còn nhìn thấy khoảng sân vẫn thường tắm mưa, không thấy những cánh đồng ngập nước ở đâu? Chỉ thấy người hối hả chen nhau còi xe ầm ĩ, ở những góc phố người ta tìm vải bạt che cho hàng hóa bán ở ven đường.

Những người cô đơn, họ yêu mưa, nhưng cũng sợ mưa. Họ yêu mưa bởi khi đứng trong mưa, người ta không nhìn thấy giọt nước mắt yếu đuối hòa trong mưa, họ cũng sợ mưa, vì đối diện với mưa, nỗi cô đơn, nỗi nhớ ngày càng da diết. Bản chất những giọt” mưa” không mang theo cảm xúc, chỉ có người ngắm mưa, lắng nghe mưa, đi trong mưa đã ngộ nhận rằng đó là cảm xúc của ” mưa” những cung bậc của xúc cảm đó chi khi đối diện với sự cô đơn, con người ta sống thật với chính mình hơn, lúc trầm lặng cô đơn, lúc hờn tủi than vãn, lúc tuyệt vọng lang thang… và những giai điệu mưa mà người ta cho là thấm đượm ánh buốn, mưa nào có làm ướt lòng ai?Sao nghe trong mưa toàn tiếng thở dài ai oán?

Đôi khi mỗi chúng ta luôn cần tình yêu. Tìm đâu ra người ấy giữa cuộc đời bộn bề trăm ngả này. Lao vào với công việc. lấy mệt mỏi thân xác xua tan đi những ý nghĩ mông lung. Mỗi lúc chạm vào nỗi buồn của mưa, đi dưới mưa, vô tình nhìn thấy đôi tình nhân đang hạnh phúc viên mãn trong cái lạnh của đất trời, Có đôi lúc thấy cô đơn mà chạnh lòng tìm kiếm, nhưng càng tìm càng thấy trái tim mình chai li và tuyệt vọng. Cứ ngỡ rằng trái tin này đang đóng băng, liệu mưa lạnh có làm tảng băng tan chảy. 

Nhưng quả thật, chỉ khi mở lòng với cuộc đời, mới thấy có quá nhiều thứ ta cần quan tâm trước nhất. Hãy yêu thương chính bản thân mình, gia đình mình, những người thân yêu để khi hoà mình với xã hội, nhìn nhận một cách đúng đắn về cuộc đời và những va vấp hay định kiến nên xóa bỏ. Cái nhìn mới đúng đắn về xã hội đang sống có thể tránh được những va vấp, vượt qua những rào cản, mới có thể độc lập một cách tương đối, có thể đứng một mình để tự tin và gánh vác mọi trách nhiệm. Nếu ai đó may mắn trong cuộc đời, có những giọt nước mắt chảy xuôi tuôn theo những cơn mưa, mang theo cả nỗi buồn để rồi ta thức tỉnh và bắt đầu như chưa từng tổn thương. Đau đớn hơn là những giọt nước mắt chảy ngược, những giọt nước mắt không cất thành lời, mà chỉ chạnh long nhìn mưa ai oán. Tiếng khóc, làm lạnh cả tâm hồn để mỗi khi gặp mưa, “mưa” lại dễ làm lòng người ” ảm đạm”. 

Thực ra mưa chỉ là quy luật của tạo hóa, cũng như sinh tử là lẽ thường của vạn vật. Còn buồn, vui, hờn tủi… thực chất cũng không phải vì mưa. Nhưng giữa cuộc sống bộn bề này thì chúng ta cũng nên dành cho mình những phút giây để cảm nhận được nỗi buồn trong những cơn mưa, đơn giản là có cái nhìn sâu hơn về cuộc sống. Để mỗi khi thấy cuộc đời hạnh phúc tươi đẹp, ta sẽ biết trân trọng nhiều hơn.

Mưa thành phố bây giờ với trẻ con không phải là kỷ niệm,trẻ con chỉ cảm nhận được cái sự nhếch nhác bẩn thỉu sau những ngày mưa ? Nhà nhà đóng cửa, trẻ con chỉ một số để ý và hỏi "con ếch là con gì?", những người mẹ bảo con "trời mưa, cấm đi chơi, cấm ra đường và cấm tắm mưa biết chưa, toàn axit"? Tôi ít khi nhắc đến chuyện ngày xửa ngày xưa, nhưng thấy lòng tiếc nuối cho những cơn mưa đã xa, những tuổi thơ không còn mưa trong veo như thuở nào, mưa giờ mang đến cho con người đôi khi là gánh nặng. Nào lụt, nào bon ben và tắc đường bẩn thỉu nhem nhuốc, mưa không dịu dàng, không là niềm vui, như ngày xưa vốn thế..

Trời hôm nay mưa nhẹ, được ngồi bên người mình yêu, nhấm nháp từng ngụm trà, kể cho nhau nghe vài câu chuyện, nói với nhau đôi lời yêu thương. Thấy cuộc đời sao mà bình yên và tự tại. Nếu được ở bên cạnh người mình thương yêu,cùng sẻ chia những ngọt bùi trong cuộc sống. Dù có gặp những cơn mưa rào, hung hãn rạch chớp chia đôi đất trời, ta vẫn cảm nhận được sự bình yên đến lạ.Ta cảm nhận được tận cùng của sự cô đơn là phải nắm lấy hạnh phúc trong tay thật chặt

Hoa Nguyễn

Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kỹ thuật: Đức Thụy
Sản xuất và quản lý: Dalink Studio - Công ty Cổ phần truyền thông VNNPlus

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Blog Radio 335: Để tình yêu thật sự lấp đầy quá khứ đã qua

Blog Radio 335: Để tình yêu thật sự lấp đầy quá khứ đã qua. Các bạn thân mến. Có những chuyến đi, có những cuộc gặp gỡ người ta gọi là định mệnh, để rồi ta phải cảm ơn định mệnh ấy vì hạnh phúc mà nó mang lại. 

Dũng cảm từ bỏ và bước qua quá khứ ta mới có thể bắt đầu một con đường mới, tình yêu mới và hạnh phúc mới. Với tình yêu, đôi khi nên là sự từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là kết thúc, mà là bắt đầu một con đường mới, tình yêu mới, hạnh phúc mới.

Hãy để tình yêu thật sự lấp đầy quá khứ đã qua!

***

• Lá thư trong tuần: Em có hạnh phúc không?


Phố xá, những quán cafe, thậm chí đến cả mạng xã hội cũng như được ướp cái hương ngan ngát của hoa hồng và cái vị nhát đắng của chocolate. Cái bụng rỗng sôi ì xèo thì lại dẫn đôi chân đi theo mùi hấp dẫn của đồ ăn. Trên tầng 5, đèn huỳnh quang héo hắt, đôi trai gái chụm đầu vào cái bếp gas nhỏ, chẳng nghe lỏm được lời thì thầm yêu thương nào... nhưng rõ ràng cảnh tượng gợi ra sự gắn bó làm người ta phát thèm. Họ đang hạnh phúc lắm đấy. Ừ, có những thứ hạnh phúc làm người ta phát phì cười vì cái sự rùm beng, ầm ĩ, và cuối cùng là lãng xẹt của nó; lại có những hạnh phúc bình dị khiến ta cứ phải đứng lặng mà ngắm nhìn... 
Blog Radio 335: Để tình yêu thật sự lấp đầy quá khứ đã qua

Em hẳn vẫn nghe nhắc nhiều đến Duyên - Nợ. Người ta thường vin vào nó để nói về những mối quan hệ. Tôi thì vẫn luôn tin - phải là có duyên thì người ta mới gặp nhau, yêu nhau. Còn mọi chuyện sau đó - chẳng thể do ai quyết định ngoài ta. Bởi thế, ta mới vì một chữ “duyên” mà dấn mình vào chữ “chấp” để rồi ôm lấy khổ đau. 

Blog Radio 335: Để tình yêu thật sự lấp đầy quá khứ đã qua

Em cũng từ một chữ “nợ” mà đau đớn nhận ra duyên kia bẽ bàng. Xin nhớ cho rằng chẳng có chuyện yêu nhau mà biết trước duyên nợ mình kết thúc lúc nào, chẳng có cái gọi là duyên tan nợ hết, mà chỉ có chuyện người trong cuộc không đủ cố gắng, không đủ kiên nhẫn, yêu thương chẳng đủ rộng dài, rồi cuối cùng đem lòng người bạc mà đổ cho duyên ngắn phận mỏng... nghe có đáng buồn (cười) không?! 

Vậy nên, em à, đừng tin! Nếu hạnh phúc kia là đích đến thì luyến ái chắc chắn không phải là con đường duy nhất. Cũng chẳng có ai bê đến trước mặt em một cái hộp to đùng và hét lên "Hạnh phúc đây, hãy nhận lấy đi!". Hạnh phúc, suy cho cùng cũng là cảm nhận riêng của mỗi con người. Nếu đã từng trải qua chuỗi ngày dài thấy sự sống này mất đi ý nghĩa, nằm dài trong chăn, muốn khóc mà không rơi nổi một giọt nước mắt - hẳn em sẽ hiểu nụ cười vô tư ngày xưa quý giá thế nào. 

Nếu đã từng sống những ngày mà đi làm về chỉ biết nằm dài chờ một ngày như thế nữa trôi qua, hẳn em sẽ hiểu giá trị của mỗi chuyến đi, mỗi cuộc hẹn hò - dù là nhỏ và đầy ngẫu hứng. Hay đơn giản chỉ là cái giây phút thèm được nghe tiếng người nói sau những ngày tự nhốt mình trong bốn bức tường với tất cả tuyệt vọng và sợ hãi - cũng thấy hạnh phúc như mình được sinh ra lần nữa... 

Gom nhặt và nhấm nháp những niềm vui nho nhỏ, em sẽ thấy điều to to hơn, ấy là hạnh phúc.

• Gửi từ Lại Hồng Thơm

• Truyện ngắn: Anh sẽ lấp đầy quá khứ của em


Sân bay Charles de Gaulle, kết thúc chuyến bay dài gần 20 tiếng từ Tân Sơn Nhất quá cảnh Quảng Châu, Thanh Hà thật sự sốc với cái lạnh của xứ này. Cô vội kéo va li, bước ra cửa, chui nhanh vào chiếc taxi vàng đang đậu sẵn và rời sân bay. Romain đi Marseille họp bàn việc tổ chức Giáng Sinh chưa về kịp, cô đành qua đêm ở Hotel Banke, chờ Romain về rồi đưa đến văn phòng Đại Sứ Quán nhận vị trí mới.

Sau khi check-in, mang hành lý vào phòng, cô vội khoác thêm chiếc măng-tô đỏ thẫm dài đến gối, quàng thêm chiếc khăn len tự tay cô đan cho một người nhưng không biết bao giờ mới có cơ hội tặng, cô bước ra khỏi khách sạn.

Paris hoa lệ là đây! - Nơi cô khao khát được đặt chân đến suốt tám năm qua. Cô muốn được cảm nhận, được biết, được thấy dù chỉ là một lần vùng đất được mệnh danh là kinh đô ánh sang - nơi Duy đang sinh sống.

Paris trước Giáng Sinh một tháng, nhiệt độ xuống dưới 0 độ C, tuyết phủ đầy đường, nhưng không vì thế mà người dân nơi đây ngại ra ngoài. Các đại lộ sáng rực với hàng trăm, hàng ngàn ánh đèn nhỏ lớn đủ màu sắc. Nào là xe, là người lui lui tới tới đến tấp nập. Những cây thông Giáng Sinh được trang trí lộng lẫy cùng những sợi dây kim tuyến lấp lánh cộng hưởng với tiếng nhạc càng khiến không khí Giáng Sinh thêm rộn ràng và tưng bừng.

Thanh Hà sụt sùi trong cái lạnh khắc nghiệt, hai tay đút vào hai túi áo, cô bước vào quán La Coupole- một trong những quán bia truyền thống nổi tiếng của Paris. Vào đó, cô tự gọi cho mình món Choucroutes làm khai vị, bánh bao nhân nấm kiểu Ý, cháo hạt dẻ cùng một ly vang đỏ. Mọi thứ ở đây dường như quá xa lạ với cô, từ chiếc khăn trải bàn đến cách bải trí quán ăn, từ gã bồi bàn chuyên nghiệp đến những bản nhạc đậm chất lãng mạn của Pháp. Nhìn dòng người hàng hàng lớp lớp nối đuôi nhau đi trong cái lạnh buốt giá ấy, cô nghĩ đến Duy. Có khi nào anh cũng đang hòa vào dòng người ấy.

“Duy à! Cuối cùng em cũng được ở dưới một bầu trời với anh”.

Hotel Banke, cô đang chìm vào giấc mơ về quá khứ...

28-08-2005, Huế ngày mưa, Duy lên máy bay sang Paris cùng gia đình. Hay tin, cô phóng xe như điên về sân bay, vừa chạy vừa khóc, vào đến sảnh, cô khựng người lại trước cảnh tượng Duy ôm chặt người con gái ấy trong lòng cho đến khi Duy khuất bóng. Cô chỉ kịp thấy mặt anh lân cuối, anh cùng với người con gái ấy, người con gái mà anh gọi là tình yêu duy nhất. Anh đã không ngờ rằng, tình yêu ấy của anh, chỉ 3 tháng sau khi anh đi, đã tay trong tay với một người bạn của cô. Cô đứng đó, nước mắt giàn giụa, tim cô đau như sắp vỡ, cô ước có thể đuổi theo anh, nói hết với anh tất cả, dù cô biết anh không thuộc về cô. Máy bay cất cánh, cô nhìn theo, vội lau những giọt nước mắt đau đớn "Em sẽ đến Paris".

Đó là một chiều mùa hè cách đó một năm, sau khi nhận giấy báo nhập học ngành Quan hệ quốc tế của một học viện lớn ở Hà Nội, cô vô cùng sung sướng. Cô yêu Huế, tình yêu ấy của cô ăn sâu vào máu thịt, sắp xa Huế, lòng cô lại lưu luyến khôn nguôi. Biết sẽ phải xa Huế một thời gian dài, chiều chủ nhật nào cô cũng dành thời gian rảo quanh các con phố rợp đầy bằng lăng tím với chiếc máy ảnh người cha tuyệt vời của cô đã tặng. Nhờ vậy, cô được gặp anh. Họ có cùng sở thích ghi lại những khoảnh khắc đẹp bằng những tấm ảnh, mỗi chiều chủ nhật, họ gặp nhau, trò chuyện, trao đổi, chia sẻ về sở thích ấy, rồi anh chở cô đến mọi ngóc ngách ở Huế để có những bức ảnh ấn tượng. 

Dần dần, tình cảm trong lòng cô chớm nở, cô nhận ra tình cảm dành cho anh không đơn thuần chỉ là tình bạn. Nhưng rồi, cô phải ra Hà Nội bắt đầu cuộc sống sinh viên, anh vào Sài Gòn hoàn tất thủ tục chuẩn bị tốt nghiệp ngành kiến trúc. Mọi liên lạc giữa hai người chỉ là những cuộc trò chuyện ngắn qua điện thoại. Và rồi, ngày đầu tiên gặp lại cô sau hơn một năm, anh đưa bạn gái đến giới thiệu. Cô chết lặng, tim quặn thắt, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn gượng cười như chưa hề có điều gì xảy ra với trái tim đang bị tổn thương của cô. Cô đau khổ, nhưng rồi phải chấp nhận sự thật ấy " Duy à! Em từ bỏ."

Cô cố tạo những khoảng cách giữa cô và anh để trái tim cô không còn lối nữa. Cô tránh nghe điện thoại, tránh gặp mặt và tránh những con đường bằng lăng tím anh thường đến,... Về phần Duy, anh xem cô như một người em gái, một người bạn, một người mà anh có thể chia sẻ mọi tâm sự; đi bên cô, anh thấy thoải mái và bình yên lắm. Nhưng cảm giác ấy, chỉ hơn tình bạn chút xíu, hoàn toàn không phải là tình yêu. Biết cô đang cố ý tránh mặt, anh không hiểu tại sao nhưng anh tôn trọng cô. Anh hiền, ấm áp nhưng đôi khi hơi vô tâm, chính sự vô tâm ấy đã làm trái tim cô- một trái tim yêu lần đầu bị tổn thương. 

Sau khi Duy đi, cô lao đầu vào học, tự mành tìm tòi học thêm Tiếng Pháp, tìm tài liệu về Paris cùng các chương trình cấp học bổng du học cho sinh viên,...mong có cơ hội đặt chân đến nơi anh đang sinh sống. Thời gian trôi qua nhanh chóng, cô tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc, nên sớm xin được một vị trí trong văn phòng Chính phủ, bao nhiêu lần được cử sang New Zealand, Cuba, Argentina nhưng vì niềm khao khát Paris, cô đành xin ở lại Hà Nội.

Năm 2013, cô được cử sang Paris làm việc tại văn phòng đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp. Nước mắt cô thêm lần nữa rơi vì anh, cô khóc vì không lâu nữa cô sẽ được ở cùng anh dưới một bầu trời, cô khóc vì biết đâu bất ngờ một ngày nào đó, cô có thể gặp lại anh.

"Duy ơi! Hẹn gặp anh ở Paris".

Một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn dài rồi rơi xuống gối. Có tiếng chuông cửa, cô thức giấc, vội khoác chiếc áo rồi ra mở cửa. Một gã cao lớn, ăn mặc lịch sự với đôi mắt sâu màu xám tro, bộ râu quai nón được cạo gọn ghẽ cùng làn da hạt dẻ. 

- Xin chào!
- Chào anh! Anh là Romain?
- Vâng, Romain Rolland. Cô là Thanh Hà?

Cô khúc khích cười vì cách gã người Pháp này phát âm tên cô, nghe mại mại chẳng giống ai " Tu t'appelles Tènh a? "

Suốt thời gian cô bắt đầu làm quen mọi thứ, Romain luôn bên cạnh cô, gã dẫn cô tham quan tòa nhà Đại Sứ, đưa cô giới thiệu với các nhân viên trong văn phòng, gã còn đưa cô đi khắp Paris vào những ngày nghỉ, nói cô hiểu phong tục và thói quen của con người nơi đây. Nhìn chung, người Pháp rất lịch sự, họ rất coi trọng vẻ bề ngoài, tính tình thẳng thắn, ít bông đùa, đặc biệt là rất chân thành. Họ còn là những co người cực kì lãng mạn trong tình yêu và thực tế trong cuộc sống.

Sự tốt bụng, nhiệt tình của gã ở cái xứ lạnh lẽo và lạ lẫm này đôi khi, với cô như vòng tay ấm áp sưởi ấm con người cô.

Bữa tiệc Giáng Sinh tổ chức cho sinh viên Việt Nam được diễn ra trang trọng.

Cô say sưa dạo bản Sonata Ánh Trăng của Bethoven trong cái nhìn đầy ngưỡng mộ của mọi người, trong đó có cả gã. Những âm thanh du dương, lúc trầm lúc bổng, lúc ngậm ngùi, xót xa chạm đến biết bao tâm hồn dưới kia. Cô khóc, bao nhiêu nỗi niềm chợt ùa về với trái tim, cô nhớ về đóa bằng lăng tím anh tặng cô vào ngày sinh nhật, nhớ những nấc thang cô cùng anh trèo lên không biết mỏi, nhớ về những buổi hoàng hôn trên biển,...Bản Sonata vẫn được tiếp tục, mỗi nốt nhạc vang lên là mỗi dòng cảm xúc tận đáy trái tim cô, nó tha thiết pha chút niềm khát khao cháy bỏng. Phím đàn cuối cùng vang lên, mọi người đứng dậy, những tràn pháo tay vang lên, cô cuối chào rồi khuất bóng sau cánh cửa phía hậu trường.

Gã nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, im lặng. Đêm Giáng Sinh, sông Seine thật đẹp! Thành phố hai bên bờ dường như được khoát lên bởi thứ ánh sáng kiêu sa, lấp lánh của những vòng hoa kim tuyến. Những dải đèn đầy màu sắc lung linh huyền ảo trên các cây thông hòa cùng điệu nhạc du dương. Những du thuyền trên sông sáng rực với nhũng đoàn khách từ đâu ùn ùn kéo đến, tháp Eiffel trở nên đẹp lạ lùng, cầu Alexandre III như dải vải đầy màu sắc bắt qua dòng sông Seine thơ mộng... Mọi thứ thật hoàn hảo!

Gã tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ, quay sang quàng cho cô, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé và buốt giá của cô. Cô gục đầu lên vai gã, gã choàng tay ôm lấy bờ vai gầy của cô.

- Em không thấy đêm nay mọi thứ đều hoàn hảo sao? Đôi khi quá khứ lại là thứ phá vỡ sự hoàn hảo ấy.
Gã đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi cô, dịu dàng, ấm áp.

- Anh muốn lấp đầy quá khứ của em.

Ca khúc " La vie en rose " cổ điển của Edith Piaf với giai điệu mê hoặc, ngọt ngào, lãng mạn vang lên càng khiến Paris tráng lệ và huy hoàng hơn bao giờ hết. 
" Quand il me prend dans ses bras, il me parle tout bras. Je vois la vie an rose..."
Quá khứ, cô yêu Duy. Yêu say đắm, và rồi anh ra đi không lời từ biệt. Cô đau bởi sự nhạt nhòa trong cái cách anh để lại cho cô trước lúc anh ra đi. Cô muốn một ngày nào đó được gặp lại anh, muốn nghe anh giải thích, muốn xem anh sống có tốt không. Thế là đủ. Ở cái nơi xa lạ này.... Giờ đây, cô dần chạm được điều cô khao khát suốt tám năm qua. Thế nhưng, cô thật sự mệt mỏi, chán chường bởi cái mà cô gọi là sự ràng buộc trái tim. Cô thấy cô đơn, và cần lắm một bờ vai cô có thể dựa vào. Cô không còn sức để chờ đợi, níu giữ tình yêu ấy nữa.

Sau Giáng Sinh, tiết trời trở nên ấm áp, tuyết ngừng rơi, bầu trời trong xanh hơn. Tan sở, gã chờ cô trước cửa văn phòng, vừa nhìn thấy cô, gã cầm tay kéo cô chay và chui lọt vào chiếc taxi đang chờ sẵn. Cô ngơ ngác như con nai vàng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gã mỉm cười "Mình hẹn hò nhé?". Ca khúc " Joelie taxi" ngân vang, cô cảm thấy ấm áp, nhưng lòng cô vẫn còn nặng lắm. Gã là một chàng trai ấm áp, lãng mạn, tình yêu của gã với cô thật cháy bỏng, nồng nàn, đôi khi khiến cô nghĩ mình như đang trong chuyện cổ tích. Một gã người Pháp, một cô nàng Việt Nam, một người chưa bao giờ yêu, một người vẫn mang hình bóng xưa cũ trong tim,... Một người vô cùng lãng mạn, nồng nhiệt, một người lại cực kì kho khan bởi sự tổn thương vốn có,... Cô sợ, sợ một ngày kia, tình yêu ấy sẽ lại khiến cô đau thêm lần nữa. 

Hơn một năm sau, cô về Việt Nam thăm gia đình. Suốt thời gian ấy, gã chạy ngược chạy xuôi, thu thập thông tin về một người là Duy.

Cô trở lại Paris. Đó là một buổi chiều có nắng, gã hẹn cô ra bờ sông Seine, nhưng gã đã không đến!

Cô đến đó, người đứng đối diện với cô không ai khác, đó là Hải Duy, người con trai đã từng rất thân với cô, đã ra đi không lời từ biệt và để lại cho cô biết bao nhiêu nỗi niềm. Cô không tin vào mắt mình “Là anh, là anh thật rồi", cô không khóc, không một sự xúc động được thể hiện ra. Cô quay lưng định bỏ đi, anh bước đến, giữ bàn tay cô lại "Thanh Hà, là anh đây". Cô quay người, khóc nức nở. Anh ôm lấy cô, mặc cho cô đang khóc.

Cơn sốt hành hạ cô đã ba ngày rồi, suốt ba ngày ở bệnh viện, Romain vẫn luôn bên cạnh cô, chăm sóc cô. Gã đã gặp Duy, kể hết mọi chuyện như những gì cô tâm sự. Gã biết, cô sẽ chẳng thể nào thoải mái và quên đi mọi thứ nếu vẫn chưa nhận được lời giải thích nào từ Duy. Gã biết nếu cô gặp lại Duy, có thể gã sẽ mất cô, nhưng gã không thể không làm vậy, bởi gã yêu cô, gã không muốn cô suốt đời ôm lấy quá khứ ấy và tổn thương. 

Cô tỉnh dậy sau hơn ba ngày, cô muốn Romain đưa đến tháp Eiffel, lên đến tầng cao nhất, và ngắm Paris về đêm. Gã lo lắng cho sức khỏe của cô nhưng rồi cũng chiều ý. Ngoài trời, tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng xóa bay bay qua ngọn tháp, dưới kia, cuộc sống vẫn thế, vẫn hối hả, tấp nập và ồn ào. Thế nhưng, giờ đây, cô thấy bình yên. Bởi ít ra cô cũng biết anh đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình, ít ra cô cũng biết anh đã từng mến cô nhưng vì biết mình sẽ ra đi nên không muốn thổ lộ, ít ra anh đã biết tình cảm cô dành cho anh đã từng sâu sắc như thế nào, ít ra giờ đây cô và anh vẫn tiếp tục là bạn, ít ra cô cũng đang có một tình yêu đích thực, ít ra...ít ra cô biết mình rất hạnh phúc. 

Romain đưa tay ôm cô từ đằng sau, đặt một nụ hôn lên má, thì thầm vào tai cô "Về Việt Nam kết hôn em nhé!"

Với tình yêu, đôi khi nên là sự từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là kết thúc, mà là bắt đầu một con đường mới, tình yêu mới, hạnh phúc mới.

• Truyện ngắn của My Trinh
Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kỹ thuật: Đức Thụy - Hằng Nga
Sản xuất và quản lý: Dalink Studio - Công ty Cổ phần truyền thông VNNPlus

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Blog Radio 334: Người tôi yêu, chỉ mình tôi biết

Blog Radio 334: Người tôi yêu, chỉ mình tôi biết - Có những tình cảm của tuổi học trò bắt nguồn từ những hành động nhỏ bé nhưng lại âm thầm lớn dần theo tháng năm và có sự ám ảnh đặc biệt khiến người ta không thể từ bỏ...

... nó lớn hơn thói quen...
...nó lớn hơn tình bạn...
... nó - rất giống - tình yêu...

Dành tặng những tình cảm của tuổi học trò - những tình cảm ta không nói mà cứ cất giữ mãi ở trong lòng và nó cứ lớn dần theo năm tháng!

Người tôi yêu chỉ mình tôi biết! 

***

Lá thư trong tuần: Chúng ta chưa bao giờ là của nhau
Người xưa cũ, liệu có đúng không cậu nhỉ? 

Người xưa cũ, khi mà giữa chúng ta chưa từng tồn tại một thứ tình cảm gì. à không, có chứ…là tình bạn mà.

Người xưa cũ, một năm rồi không gặp có được xem là người xưa cũ không? Có được xem là quá khứ vốn dĩ phải cất đi không? Sao lại lôi ra để mà nhớ thương để mà vấn vương cơ chứ.

Cậu là một người đã từng rất đặc biệt với tớ, ba năm cấp ba đi học thì mất hai năm để tớ ngồi ngắm cậu một cách lén lút rồi đấy! Tớ cũng không biết tớ thích cậu ở điều gì nữa? Và cũng không biết từ khi nào nữa. Có thể là vì cái dáng cao cao, không cao kều ấy chừ mà phải ngồi bàn đầu, lúc nào ngồi cũng phải ngồi khom lưng để mấy đứa ở sau thấy bảng. Ôi trời! Hình như tớ để ý cậu từ lúc ấy đấy, vậy mà nói không biết mới ghê.

Tớ thích ngắm cậu cười, vì cậu ít cười lắm, hay làm mặt lạnh. Ma kết hay vậy hả cậu? Đôi khi tớ rảnh lắm đếm xem câu cười được bao nhiêu lần trong ngày. Điên nhỉ? Nhưng hình như khi thích người ta hay có những hành động như vậy đấy.

Tớ thích ngắm cậu mỗi lúc cậu chăm chú vào những bài toán khó, vì cậu thích toán lắm. Chăm chú vào một bài vẽ, cậu cũng thích vẽ lắm. Vì chỗ nào đặt bút được cậu cũng vẽ. Vẽ vào cả sách của tớ nữa chứ! Tớ đã từng thề sẽ không cho cậu mượn sách nữa vì tớ là đứa giữ gìn sách hơn bất kì ai. Nhưng tớ vẫn giữ lại hình vẽ ấy như là một kỉ niệm, kỉ niệm đẹp mà.

Tớ thích ngắm cậu những lúc làm việc nhóm, nghiêm túc gì đâu, có ai cười được đâu vì thế mà nhóm mình luôn đạt hiệu suất công việc trên mức mong đợi. Tuyệt cậu nhỉ! Nhưng khi cậu pha trò để giảm căng thẳng thì hết chỗ chê.
Blog Radio 334: Người tôi yêu, chỉ mình tôi biết
Tớ thích ngắm cậu những lúc cậu bị gọi lên dò bài, nhất là những lúc cậu chưa học bài thì bị gọi trúng. 12 mà, có đứa nào chịu học hành gì đâu! Đứa nào cũng nghĩ xác suất trúng mình là bao, thôi học làm gì! Mặt cậu lúc đấy ngờ nghệch nhìn hài lắm.

Tớ nghĩ tớ thích cậu vì thế đấy, những điều nhỏ thôi, vụn vặt thôi mà gộp lại thì to lớn lắm. Bởi lẽ có những yêu thương có bao giờ là thấy là thấu hiểu. Bởi lẽ khi ta yêu thương một người đâu cần chi nhiều lý do.

Đôi khi tớ cũng không hiểu cậu coi tớ là gì. Những sự quan tâm của cậu dành cho tớ, khiến tớ dễ hiểu lầm và cả lũ bạn cũng tưởng nhầm như tớ vậy. Những lúc cậu nhìn tớ, tớ bắt gặp rồi cả hai vội lơ đi. Những lúc cậu mượn vở tó, trong khi tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn. Những lúc cậu trực nhật dùm tớ vì tớ đi muộn, dẫu không phải phiên trực của cậu. Những lúc cậu bước vội giờ tan trường để kịp song hành với tớ một đoạn đường ngắn. Những lúc cậu mua cho tớ một cái bánh ngọt khi biết tớ sáng ra chưa kịp ăn gì đã vội đến lớp.

Cậu làm tớ thấy khó hiểu, khó chịu, cậu làm tớ thấy bực bội. Vì đôi lúc cậu quan tâm tớ thế, đôi lúc cậu lại lạnh lùng vô cảm, đôi lúc lướt qua nhau tớ cười với cậu, cậu trơ ra với tớ. Tớ không hiểu. Đã nhiều lúc tớ định hỏi cậu tất cả. Nhưng rồi nghĩ, có là gì đâu mà hỏi. Hỏi để rồi thất vọng sao?

Giờ đây một năm rồi, một năm rồi tớ không gặp cậu, ra trường mỗi đứa một nơi, mỗi đứa một chí hướng. Tớ vẫn ở đây. Còn cậu nơi phương trời Tây nào, đang theo đuổi ước mơ của mình! Lời thương tớ vẫn chưa nói, những thắc mắc tớ vẫn chưa kịp hỏi.

Nếu chúng ta nói ra, liệu chúng ta có là của nhau?

Nếu chúng ta níu giữ, liệu chúng ta có là của nhau?

Nếu chúng ta không quá thờ ơ, liệu chúng ta có là của nhau?

Có những đêm tớ thao thức suy nghĩ. Có những ngày tớ vội kiếm tìm. Có những ngày tớ lặng lẽ xem cậu sống thế nào. Có những lúc tớ thấy tủi thân.

Ngày sinh nhật tớ, một câu chúc của cậu cũng không thấy đâu. Đêm đó tự dưng tớ bật khóc, vỡ lẽ bao nhiêu điều. Ừ thì chúng ta chưa từng là gì của nhau, ừ thì chúng ta chỉ là bạn. 

Trời đông hửng nắng rồi. Có lẽ cũng đến lúc cất cậu vào kí ức! Không phải có lẽ mà là chắc chắn phải thế. 

Có những người yêu thương tớ vô tư kể, tớ làm đau họ, chỉ vì một người không yêu tớ. Điều đó hình như không đáng. Rồi tháng năm trôi qua, rồi có một ngày tớ gặp lại cậu, chúng ta có thể lướt qua nhau, chào nhau, mỉm cười. có thể cũng sẽ là như người xa lạ. 

Nhưng tớ sẽ vẫn nói với cậu một điều rằng: “Cậu là người tớ từng yêu. Người xưa cũ ạ”. 

Có những đoạn đường mang tên yêu. 

Có những đoạn đường mang tên nhớ. 

Thì cũng sẽ có những đoạn đường mang tên quên. 

Khi yêu như một thói quen, thì từ bỏ cũng sẽ như một thói quen. 

Tình học trò đẹp lắm. Nếu có tình cảm, hãy nói cho nhau biết. Dù câu trả lời là gì thì chúng ta cũng sẽ không phải day dứt một quãng thời gian dài…như tôi.

• Gửi từ Mèo Kuro

Truyện ngắn: Thương là thương thế thôi!

Việc thầm thương một người có lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa bằng lăng trở mình tím ngát khi hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu. Hỏi: Tại sao lại thương? Không biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không biết! Hỏi: Tại sao không nói? Không biết! Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

15 tuổi, cậu chuyền cho tôi mảnh giấy xiêu vẹo hàng chữ: “You are the sun in my heart”. Tôi thấy tim mình nảy lên một nhịp, tôi nghĩ mình chỉ thích cậu nhiều hơn một chút thôi.

18 tuổi, lần đầu tiên bước vào cánh cổng đại học, tôi dường như tin tưởng rằng 4 năm sau cậu sẽ nói lời yêu với tôi.

22 tuổi, tốt nghiệp, xin việc, người ta chỉ tôi khi đi phỏng vấn nên nhìn vào đỉnh đầu người sát hạch để tránh căng thẳng mà vẫn làm người đối diện tin rằng tôi vẫn đang nhìn vào mắt họ. Nhưng khi đứng trước cậu, tôi bất lực thở dài: đỉnh đầu và mắt cậu chỉ cách nhau mấy cm mà thôi. Vẫn không bình tĩnh được.

24 tuổi, tôi thấy cậu ôm bạn gái thắm thiết trước Nhà thờ Đức Bà. Tôi không khóc, cũng không thấy đau. Tôi rất bình thường. Chỉ là, tôi không tập trung làm được bất cứ việc gì nữa.

Này cậu, tôi vẫn luôn gọi cậu là Mắt Buồn, vì đôi mắt chất chứa tâm trạng, sâu thẳm và mênh mang vô tận như màn đêm vĩnh hằng. Tôi cũng không biết nên gọi chuyện chúng mình bằng tên gọi gì cho hợp lí. Không phải mến, cao hơn thương nhưng lại chưa tới mức gọi là yêu.

Với tôi, mối tình đầu cũng như những cốc cafe vậy. Có người thích ngồi trầm tư quán vắng, trong bóng tối chọn cho mình vị nồng nàn của Capucino; có người lại thích vị ngọt dịu dàng của Latte; cũng có những người không thích sự cao sang, chỉ tìm cho mình một ly đen đá hoặc một ly cafe sữa nơi quán cóc nhỏ xíu bên lề đường. Có người hớp vội năm ba ngụm rồi lại hối hả với bao kế kiếm cơm sinh nhai; có người ngồi tỉ mẩn hít hà hương vị thơm nồng rồi nhấp từng ngụm, chậm rãi thưởng thức vị ngon của thứ đồ uống khó tính này. Cũng có người vô ý để đá lạnh tan ra làm loãng ly cafe, uống vào nghe nhạt nhẽo, vô vị. Có người khen ngon, uống thành nghiện. Có người nhấp miệng đã nhăn mày, chau mặt kêu đắng nghét, bỏ dở lưng chừng. 

Tình đầu cũng vậy, ngọt, thơm, đắng, cay chỉ người trong cuộc mới hiểu. Có cuộc tình xây dựng vun đắp bằng lòng kiên trì và niềm tin để có kết thúc viên mãn, có cuộc tình như ngọn lửa bùng lên trong phút chốc rồi lịm đi sau men say tình ái. Có cuộc tình dang dở chưa kịp hiểu hạnh phúc là gì vì bao điều bất ngờ của cuộc sống, chỉ còn lại đó lời hứa hẹn cho kẻ chưa thôi vương vấn. cũng có những cuộc tình vĩnh viễn chìm khuất trong im lặng bởi tình cảm một phía chẳng bao giờ đợi nổi sự hồi đáp. Dẫu sao, thế giới ngoài kia, mỗi ngày vẫn có hàng tỷ cốc cafe được tiêu thụ, và đời người, ai chẳng một lần ngượng ngùng cất giấu sâu thẳm trong tim hình bóng một ai đó, ấm áp, mông lung nhưng đầy ám ảnh.

Thực ra, nếu soi lại thứ kí ức được gọi là kỉ niệm giữa hai chúng ta, hẳn là quá ít đúng không? Chỉ là những trò rượt đuổi ngộ nghĩnh của tuổi 14, 15 ngây thơ. Ấn tượng còn đọng lại trong tôi là hình ảnh cậu lúc tung người đẩy trái bóng chuyền sang lưới đối phương. Rất mạnh mẽ, ăn ý và linh hoạt. Tôi vẫn nhớ cảm giác tim mình nảy lên dồn dập thế nào khi cậu chắn bóng thành công, khi cậu ngã xuống, khi cậu lau mồ hôi, khi cậu cười. Rất nhiều năm về sau, tôi chưa từng chứng kiến đôi tay nào linh hoạt và chơi bóng hay như cậu. Thật đấy. 

Học chung cùng nhau ba năm cấp 2, tôi vẫn luôn thích việc đến lớp thật sớm, ra gốc bàng ngồi chơi, trông ngóng bóng cậu đến lớp qua những tán lá xanh um, hay sau giờ học, dõi theo bóng lưng cậu gầy gầy nghiêng nghiêng khuất dần sau con dốc về nhà. Một bóng lưng man mác nỗi buồn và cô độc.

Thời ấy, các bậc cha mẹ thường nghĩ chuyện tình cảm khi còn học là một thứ gì đó cấm kị, nguy hiểm. Và đương nhiên, ở tuổi chúng ta lúc bấy giờ, cũng chỉ có can đảm trao cho nhau mảnh giấy “You are the sun in my heart” trong giờ ôn tập Anh văn nhờ dịch hộ thôi. Không một cái cầm tay, không một vòng ôm, chỉ có những ánh mắt ngượng nghịu vội vàng quay đi khi vô tình gặp nhau.

Tôi nghĩ mình chỉ thích, không phải một chút, là nhiều hơn một chút một tẹo thôi.

Khi thi tuyển vào lớp 10, tôi nhận kết quả ở A7, bạn thân tôi ở A1. Không hiểu sao tôi lại nôn nóng tìm tên cậu và những người bạn của cậu. Cậu ở A3, hai bạn thân ở A1. Tôi quyết định đánh cược lần đầu tiên trong đời, chuyển vào A3 với niềm thấp thỏm không yên. Thế là, một lần nữa, lại gặp nhau, lại chung lớp, lại bắt đầu cho những nốt lặng cho duyên phận giữa chúng ta.

Ba năm phổ thông trôi qua nhanh như một chớp mắt dưới vô vàn những tiết học 45 phút, những giờ nghỉ giải lao, những kì hội trại... dãy muồng quanh trường mỗi khi hè đến lại kéo kén đầy nhộng sâu, để mỗi khi trưa nắng về lại thả đi hàng ngàn cánh bướm vàng vỗ cánh lả lướt khắp sân trường. Cậu luôn thích ngồi bàn gần cuối, còn tôi lại luôn ngồi bàn số 2. Vậy nên, những giờ giải lao, cậu không hề biết rằng toàn bộ hành động của mình đều đang được tôi ngấm ngầm theo dõi qua việc áp chiếc thước kẻ mica lên gần mắt, nhờ lớp bóng kính phản xạ để thấy nụ cười của cậu.

Khi đi học, tôi cố tình căn giờ để vô tình gặp cậu khi cất xe đạp, nhưng dường như cậu chẳng bao giờ nhận ra. Tôi vô thức kiếm tìm bóng dáng cậu khi giờ tan tầm đến, trong muôn ngàn chiếc áo trắng trước mắt, vui mừng khi bắt gặp hình bóng cậu trong đám đông hỗn tạp ấy, lại dõi theo những câu chuyện bất tận của cậu trên đường về. Nhưng nếu cậu ở gần, lại làm ra vẻ không quan tâm.

Tôi không thấy cậu chơi bóng chuyền nữa. Chân cậu hơi khập khiễng. Tôi đoán cậu bị chấn thương sau cú nhảy đập bóng đầu hè trước. Những ngày trường tổ chức giải, lần nào tôi cũng đi cổ vũ, nhưng nguyên nhân sâu xa chỉ mình tôi biết. Tôi đi vì tôi biết, cậu cũng có mặt trong đám đông ấy, chỉ khác trước, lần này cậu chìm nghỉm trong những tiếng hò hét cổ vũ khí thế. Tôi thấy ánh mắt cậu dõi theo trái bóng với niềm đam mê cháy bỏng, với khao khát lộ rõ trên bàn tay nắm chặt mỗi khi đội mình thua. Nhưng rồi, ánh mắt ấy vụt trở nên ảm đạm khi trận đấu kết thúc trong niềm vui chiến thắng reo hò vang dội. Cậu đến im lặng, rồi cũng lặng lẽ trở về trước khi người khác nhận thấy sự có mặt của mình. Miệng nói không thích đi, nhưng thực ra...

Cậu nhìn trái bóng, tôi nhìn cậu. 

Khi có kết quả thi đại học. Tôi mừng cho tôi, mừng cho cậu. Nhưng tự thấy vô duyên ghê gớm. Khi cậu tổ chức liên hoan, tôi không đi, nhưng mượn cớ thể dục cùng mẹ buổi tối, lại quét mắt qua cánh cửa nhà cậu. Tôi thấy cậu, thấy ánh mắt rạng ngời của cậu, thấy khóe môi cậu kéo lên không ngừng trong một chớp mắt ấy. Và tôi nghĩ, hình như tôi đã thương mất rồi.

Đại học.

Tôi luôn vô tình hay hữu ý nghe đến tin tức về cậu, về cuộc sống mới của cậu từ đám bạn phổ thông. Trong suốt những năm tháng đằng đẵng ở một nơi xa lạ, tôi không còn nhớ nổi làm thế nào bản thân đã vượt qua tất cả nhớ nhung, lo lắng, dằn vặt về cậu. Tôi gõ tên cậu và tìm kiếm như điên trên tất cả các trang mạng, có lẽ cậu sẽ chẳng thể hiểu nổi cảm giác hạnh phúc khi tìm thấy địa chỉ blog người mình mong nhớ như thế nào, để từng ngày, ảo tưởng rằng những dòng câp nhật đấy, cậu viết cho riêng cho tôi. 

Thời đại của Facebook, tôi lại mòn mỏi lục lọi danh sách bạn bè của mọi người quen chỉ để tìm kiếm tên cậu. Đôi khi, tôi thấy thật may mắn vì cậu có thói quen lấy tên thật và ảnh thật của mình làm avatar. Tôi không biết mình đã ngồi lặng hằng đêm ngắm ảnh cậu như thế nào, không nhớ nổi mình đã trải qua nỗi nhớ giày vò khắc khoải ra sao. Tôi nghĩ thật sự phải cảm ơn facebook, vì nếu không có nó, tôi sẽ chẳng thể nào biết dù chỉ là chút ít hình ảnh về cậu, về cuộc sống của cậu, về dấu vết cậu để lại. Hẳn tôi sẽ rất tuyệt vọng nếu không biết bất cứ tin tức gì về cậu, có lẽ thế.

Nói như một nhà văn: “Bây giờ Facebook là thứ duy nhất có thể giữ những người xa lạ như tôi và em, một mối dây vô hình liên kết. Để mỗi khi thoát khỏi trang cá nhân của em, tôi lại ao ước giá như đừng có nó, giá như tôi đủ dũng cảm chặn em vĩnh viễn, giá như tôi đừng đăng nhập vào nó nữa... Giá như...”

Con người ta, có phải vì câm lặng thương nhớ một người quá nhiều mà chấp nhận bám víu vào bất kì lí do gì tự mình nghĩ ra để lừa mình. Vì sợ rằng, nếu không thế, sẽ chẳng biết đi về đâu, sẽ chẳng rõ mình sống vì điều gì.

Tôi bỏ mặc mình lang thang trong dòng nhật kí của cậu, biết cậu vui, biết cậu buồn, biết cậu ấm ức, biết cậu đã cao lớn và trưởng thành hơn xưa. Tôi quen với việc mỗi lần lén lút vào “nhà” cậu phải luôn cẩn thận để không ấn nhầm nút “send friend request” hay “like”. Tôi sợ. Nhưng lại chẳng hiểu tại sao lại như vậy.

Tôi và cậu: chung lớp tận 8 năm, có tới hơn 50 bạn chung, nằm trong vô số hội nhóm cộng đồng, nhưng chẳng ai mở lời kết bạn với ai. Đã bao lần tự nhủ lòng mình: một lần cuối thôi, chỉ vào profile của cậu một lần này nữa thôi, nhưng lại chẳng đặng đừng mà hết lần này đến lần khác âm thầm theo dấu cậu. 

Việc thầm thương một người có lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa bằng lăng trở mình tím ngát khi hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu. Hỏi: Tại sao lại thương? Không biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không biết! Hỏi: Tại sao không nói? Không biết!

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Tôi lên mạng tham gia vào mấy trò bói toán. Cậu cung Bảo Bình, tôi Sư Tử, Bảo Bình với Sư Tử là hai cung hoàng đạo luôn xung khắc với nhau. Bói ngày sinh, rồi bói cả số điện thoại, kết quả cuối cùng vẫn là “không hợp”. Tôi tin rằng cô gái nào khi yêu cũng sẽ tẩn mẩn bói toán cho mình và người thương như hướng dẫn trên Internet. Vô số lần tôi làm trắc nghiệm như thế, để hứng lấy niềm vui nhỏ nhoi khi được chữ “hợp”, nếu có “không hợp”, cũng nhất định sẽ làm đi làm lại, thay đáp án cho đến khi được kết quả như ý mới thôi. Để rồi nhận ra rằng, ngày lại ngày, tôi dường như đã thương cậu nhiều hơn 1 chút của ngày xưa.

Đôi khi, trong tình yêu, người ta thật cả tin, khờ dại và ngu ngốc một cách đáng thương. Cậu đã bao giờ nghĩ thế chưa?

Năm thứ ba, tôi gửi cho cậu một bức thư trên radio, nói rằng sẽ quên đi, sẽ bước tiếp chặng đường tương lai mà ở đó, không có hình bóng cậu nơi phía cuối con đường. Chúc cậu sẽ là một cốc trà chanh giải nhiệt cho ai đó trong những ngày nắng gắt. Cậu nghe được, nhưng vẫn im lặng như bao lâu nay vẫn thế. Tôi nghĩ cậu ngốc, nhưng thật ra, cậu không ngốc như tôi tưởng. Bạn tôi hỏi tôi chờ đợi điều gì? Thực ra, tôi đâu có đợi bất cứ điều gì đâu. Chỉ là, ít nhất, cũng nên gọi cho tôi một cuộc điện thoại, lòng tự trọng của tôi đã hạ đến mức thấp nhất, chỉ một cuộc điện thoại thôi mà, một lời nói chúng mình hãy chỉ là bạn thôi nhé, có quá khó không? Vài lời nói vội vàng cách cả nghìn cây số, phải chăng là một thứ quá ư xa xỉ?

Dòng nhật kí của chị tôi dừng lại ở ngày 24/12/2013. Tôi biết, đó là ngày chị ấy quyết định tham gia vào đoàn tình nguyện của các bác sĩ theo chiến dịch hỗ trợ dân thường Banglades - ngày mà ảnh cưới của một người con trai tràn lan lên dòng cập nhật của bạn bè cùng trường.

Thương thầm một người thực sự là việc quá đơn giản, bởi kẻ trong cuộc không biết đến vị gì ngoài vị đắng chát chúa của mối tình đơn phương. Thương đến mấy, đau khổ đến mấy cũng chỉ là chuyện của chính họ, không ai biết, cũng chẳng ai buồn bận tâm. Nếu cuộc sống là những mảng màu được pha trộn đầy màu sắc thì cuộc sống những người trót lỡ yêu đơn phương đơn điệu lắm, không ai biết rõ màu của nhung nhớ và lặng lẽ bằng họ. Tình yêu cũng giống như những cái cây vậy, nếu những cái cây cần nguồn nước để sinh trưởng thì tình đơn phương sở dĩ có thể phát triển được chỉ vì hằng ngày, chúng ta vẫn kiên trì nuôi dưỡng chúng bằng sự cố chấp.

Chị đã từng mạo nhận người khác gọi cho anh, muốn biết anh sẽ nghĩ gì khi có người thích anh từng ấy năm. Để rồi một câu nói “Là người đó tự làm khổ mình mà thôi” đã dìm chị xuống tận cùng sự hụt hẫng, tuyệt vọng. Mùa hè năm ấy, dọc chặng đường xuống trường, lần đầu tiên trong đời chị khóc, khóc vì một người lạ đã từng quen. Chị dặn lòng phải quên đi, nhưng trái tim yếu đuối không ngăn nổi sự lo lắng cho anh nơi phố thị, chị lại gọi điện dặn dò anh tránh những tệ nạn buông tỏa khắp chốn phồn hoa bậc nhất đất nước.

Những số máy lạ đột ngột vang lên lúc chiều muộn ấy. Anh sẽ chẳng bao giờ biết đằng sau là một người duy nhất. Chị.

Tình yêu của chị nhút nhát đến đáng thương. Sợ sẽ làm phiền người ta nên đến việc quan tâm cũng phải giấu giếm. Suốt đời câm nín giữ chặt một bóng hình từ thuở áo trắng vấn vương. Mãi không chịu hiểu rằng, có những lúc, có những việc, có những người, chỉ là cảm động thôi, mà cảm động thì có bao giờ ươm mầm thành tình yêu được. Tình yêu là sự hòa hợp đồng điệu về tâm hồn, là những gì rung cảm sâu xa nhất của con tim, là những gì đẹp đẽ nhất, quý giá nhất của đời người. Nếu chỉ có một người, đâu thể gọi tình yêu.

Yêu thương không được đáp lại, như những cơn gió cuối đông, thốc đến mang theo lạnh lẽo khô khan rồi vội vã rời đi, phủ một lớp bụi thời gian nhạt nhòa. Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, những cuộc tình đến rồi đi trong chớp mắt của thế gian, tôi rất muốn nói rằng người con trai kia thật may mắn xiết bao, may mắn vì đã có người yêu anh ta chân thành đến thế. Mười năm không phải quãng thời gian ngắn cho một tình cảm vụng dại của tuổi mới lớn, và, có mấy ai đủ can đảm dõi theo một người không hề yêu mình trong suốt từng ấy năm? Cũng không nén nổi tiếng thở dài, chàng trai ấy cũng thật bất hạnh, bất hạnh vì mãi mãi chẳng thể nào biết tấm chân tình của chị có bao nhiêu sâu nặng.

Những đêm khuya phả khói thuốc ngoài ban công, nhìn ánh đèn loang loáng như những con thoi chạy mãi trên chiếc khung cửi Sài thành phồn hoa; tôi lại nhớ bóng lưng chị nghiêng nghiêng bên khu lán trại nhếch nhác tạm bợ sau vụ nổ súng, màn trời tối đen chỉ chừa lại đốm lửa bập bùng cạnh những băng ca cấp cứu. Chị ngồi đấy, nhắm mắt cầu nguyện yên bình cho người ở Sài Gòn, tĩnh lặng và trang trọng như một nghi lễ. Tôi không biết sao băng có mang những lời nguyện của chị đến bên người ấy hay không, bởi chỉ thấy lòng buồn man mác. 

Năm nay, chị 26, và mang trong mình một vệt xước nhức nhối mỗi khi đêm về. Có người con gái 18 tuổi ở nơi giá rét mà lo lắng cho Sài Gòn chuyển mùa nóng bức; có người con gái 22 tuổi vứt bỏ gia đình thương yêu, lặn lội tìm đến Sài Gòn chỉ để thỏa mãn an ủi cùng hít thở chung dưới bầu trời một thành phố; có người con gái 24 tuổi, rời Sài Gòn mà vẫn thương Sài Gòn.
Sài Gòn hanh hao, Sài Gòn nắng nỏ; Sài Gòn cũng vô tình, hững hờ lắm thay.

Đâu đó, Giọng ca của Tank rền rĩ vang lên, thấp thoáng nỗi day dứt trong điệu nhạc cô độc: 

“... Cause I can't make you love me if you don't
You can't make your heart feel something that it won't...”

Im lặng không phải là cách để biện minh cho những nếp gấp trong chuyện tình cảm. Im lặng, là mặc định cho sự thờ ơ. Bởi không bận tâm nên chẳng cần phiền lòng. Im lặng, là mặc định cho sự bỏ qua. Bởi không muộn phiền nên bình yên xếp nỗi nhớ vào khe tủ kí ức. Im lặng là mặc định cho sự buông tay. Bởi chỉ khi yêu, người ta mới hiểu rằng sự im lặng của đối phương có sức tàn phá ghê gớm đến mức nào. 

Nhưng im lặng, không có nghĩa là quên đi.
• Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Di An
Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kỹ thuật: Đức Thụy - Hằng Nga
Sản xuất và quản lý: Dalink Studio - Công ty Cổ phần truyền thông VNNPlus

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Yêu không bao giờ khổ, yêu sai mới khổ

Lukhachdem Blog - Với mỗi một điều kiện đặt ra cho người mình yêu thương thì đó là một quả bom nổ chậm tương ứng. 

Bạn có đang mang quả bom nào trong người không nếu như bạn thật sự thấy rằng chính bản thân mình cũng không thể kiểm soát được việc nó sẽ nổ bất cứ lúc nào?

Con người ta thật kì lạ, suốt ngày than vãn rằng tình yêu chỉ khiến người ta đau khổ, yêu là muộn phiền, ưu tư nhưng rồi vẫn lao đầu vào yêu mà thật sự không biết nguyên nhân cho cái sự đau khổ ấy là gì, để rồi cứ lận đận trong bài ca phiền não dài bất tận. Yêu không bao giờ là khổ, những điều kiện, yêu cầu mà bạn đặt ra cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả tình yêu đấy không được đáp ứng mới làm bạn khổ.

Đó là những điều kiện trong tình yêu làm những người đang yêu khốn khổ. Hầu hết mọi người khi yêu ai đó thì liệu có mấy người tập trung vào việc rằng mình đang yêu, trái tim mình đang nở hoa trong an lành, rằng mỗi sáng thức dậy đều thấy hạnh phúc rằng không khí xung quanh ngập tràn tình yêu? 
Yêu không bao giờ khổ, yêu sai mới khổ
Yêu không bao giờ khổ, yêu sai mới khổ
Mọi người toàn sa chân vào việc đánh giá đối tượng xem họ có yêu lại mình như mình yêu họ không? Có đáp ứng yêu cầu của chúng ta hay không? Có nghe lời ta hay không? Có chung thủy không? Có luôn ở đó để chúng ta trông cậy không? Mình và người đó có đến được với nhau hay không? Và hàng ti tỉ những thứ khác nữa mà khi câu trả lời là "không" thì chúng ta lại thấy phiền não biết bao.

John Lennon đã nói: "It matters not who you love, where you love, why you love, when you love, or how you love, it matters only that you love." (Tạm dịch là: "Không quan trọng bạn yêu ai, bạn yêu ở đâu, tại sao bạn yêu hay bạn yêu như thế nào, điều quan trọng duy nhất là bạn đang yêu.")

Với mỗi một điều kiện đặt ra cho người mình yêu thương thì đó là một quả bom nổ chậm tương ứng. Bạn có đang mang quả bom nào trong người không nếu như bạn thật sự thấy rằng chính bản thân mình cũng không thể kiểm soát được việc nó sẽ nổ bất cứ lúc nào? Những quả bom phát nổ không chỉ khiến bạn tổn thương mà đôi lúc những người xung quanh cũng phải gánh chịu nó cùng với bạn. Như thế có nghĩa là bạn đã tự đặt mình và mọi người vào trong vòng nguy hiểm chỉ vì cách yêu đi kèm với các điều kiện của mình. Có những người vô thức mang bên mình chỉ một quả bom thôi, nhưng họ đưa nó hết từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác. Lần nào nó cũng phát nổ vì cùng một lí do và người đó liên tục than vãn rằng sao cuộc đời thật là bất hạnh, rồi đổ lỗi cho không biết bao nhiêu người mà họ yêu thương.

Cách duy nhất để có được bình an đó là dẹp dần đi những điều kiện từ thô thiển đến tinh vi dành cho người khác mà bước đầu tiên để thực hiện được điều đó là phải tự làm sạch được chính mình, yêu thương, chấp nhận chính mình. Bạn không thể yêu người khác khi bạn không có tình thương với chính mình và bạn cũng không thể sống hạnh phúc trong bất kì mối quan hệ nào khi bạn không sống hài hòa với nội tâm của chính mình.
"Tình yêu là sự vắng mặt của sự phán xét"- Dalai Laima
Yêu đơn giản chỉ là như thế thôi. Khi bạn vẫn còn thấy mình trong những giới hạn của xinh đẹp, xấu xí, thủy chung, phản bội, thờ ơ, nồng nàn, hay yêu là phải như thế này, phải như thế kia thì sự hoàn hảo mà bạn tìm kiếm ở người khác chỉ là một cái khuôn ngớ ngẩn do chính tâm trí bạn dựng lên mà thôi. Sẽ KHÔNG CÓ AI hoàn hảo sao cho vừa cái khuôn đó của bạn được vì mỗi người đã tự hoàn hảo theo cách riêng của mình rồi. Điều bạn cần làm duy nhất là chấp nhận điều đó, thế thôi. Khi bạn hoàn toàn chấp nhận một ai đó như đúng con người họ đang là thì lúc đó bạn đang yêu họ vô điều kiện, bạn đã gỡ bom thành công, bạn sẽ thấy an bình, nhẹ nhàng.

Vậy nên, yêu là việc khó khăn nhất nhưng cũng là việc dễ dàng nhất với ai thật sự biết nó. Hãy cứ hát vang bài ca yêu thương vì có thể ngay giây phút này bạn nhận ra mình đang yêu biết nhường nào cha mẹ, bạn bè, thậm chí cả người mà không yêu lại bạn nữa. Bạn đang yêu, bạn đang hạnh phúc.

Yêu không bao giờ khổ, yêu sai mới khổ / Lukhachdem Blog
Vũ Thanh Hòa - Yan.vn

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn Lá thư trong tuần: Hết cảm giác yêu Một sớm mai thức giấc, thấy lòng trống rỗng. Cuộc điện thoại quen thuộc từ một dãy số không lưu cũng thuộc làu. Chẳng buồn bắt máy. Ấn reject. Nhạc chuông lại vang lên lần nữa. Tắt nguồn.

Không hiểu nổi mình muốn gì. Đơn giản là…cảm thấy lười yêu thương. Mọi thứ không còn nồng nàn, không còn thiết tha như những ngày đầu tập tẹ yêu. 

Phải chăng là đã đến lúc buông tay. 

Phải chăng là đã đến lúc… 

Ngày hôm qua, anh quên cuộc hẹn với người anh (từng) yêu chỉ vì ánh mắt ngọt ngào của ai đó: “Anh ơi cho em quá giang xe với, xe em hư rồi!”. Ngày hôm qua anh gặp một người con gái khác khiến trái tim anh đâp nhanh hơn là khi đứng trước em. Em đã đùa với chính mình rằng chắc có lẽ mình đứng trước nhau nhiều quá nên quen hơi nhau mất rồi.

Ẹm cũng đã từng nói với anh rằng em sẽ yêu cho đến khi cầm tay anh mà vẫn thấy lạnh tanh, hôn anh mà mặt chẳng còn nóng bừng thì khi đó em sẽ dừng lại tình yêu với anh, dừng lại những tháng ngày bất chấp trời mưa trời gió để chờ nhau nơi quán caffe cũ. 

Hết cảm giác thì yêu làm gì hả anh? 
Người ta đâu thể sánh vai nhau, cười với nhau trọn vẹn chỉ vì nghĩa vụ, chỉ để chứng minh trước bạn bè rằng ta vẫn còn là của nhau đâu! Vậy thì chia tay! Để tránh làm tổn thương nhau! Tránh để thêm một lần nữa và có thể là nhiều lần nữa anh bỏ rơi em để anh đi với cô gái ánh mắt ngọt ngào đó, tất nhiên, không – phải – em. 

Em sẽ đau lắm! Cô gái Bảo Bình khi yêu vẫn hay dùng lí trí. Một khi có dấu hiệu không ổn thì sẽ chọn cách chia tay để tránh làm đau mình, để giữ lại hình ảnh của anh một cách trọn ven nhất, một chàng trai chưa làm em khóc nhiều bởi biết đâu nếu em cứ tiếp tục, em sẽ khóc đấy, khóc nhiều đấy dù em không phải là tuyp con gái yếu đuối, lụy tình. Ăn kem cùng em mà ánh mắt anh cứ rơi rớt ở đâu. Vậy mà hôm ấy em đã cố tình mặc chiếc áo đẹp nhất. Em đã nghĩ đến những lời khen, thậm chí là trêu đùa của anh và cả phản ứng của em. Nhưng anh đã không buồn ngó đến. Que kem tan chảy trên tay anh tự lúc nào. Một thoáng ngỡ ngàng trong ánh mắt anh. Và hình như em có thấy cả một chút vui mừng. Anh gật nhẹ đầu chào ai đó. Em quay lại. Là cô gái có ánh mắt ngọt ngào. Là tóc xõa ngang vai. Là môi chúm chím cười nụ. Là váy hồng. Là giày búp bê. Là hai người có duyên à? 

Em nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau kem trên tay anh. Tay chạm tay. Không cảm giác anh à! À không, có chứ! Có một cái gì đó vừa vỡ. Em cũng không biết nữa, em không nhìn thấy. Vì mắt em cay xè. Em hiểu! Thế nên cuộc gọi sáng nay của anh cũng chỉ là thói quen mà anh chưa kịp bỏ mà thôi. Người ta không thể hào hứng nói chuyện với một người mà cuộc nói chuyện đó chỉ là một sự sắp đặt, một nghĩa vụ. Thế nên em tắt máy, anh không tự mình bỏ được. em sẽ tập cho anh quen. Quen với việc không nghe giọng em vào mỗi buổi sáng sớm. 

Quán cũ, bàn cũ, người cũ, vẫn hai caffe sữa nhưng cảm giác khác. Không còn cái giọng cười trong vắt của em. Cũng chẳng còn những câu đùa tếu táo của anh. Không gian im lặng. chỉ có tiếng hát Boyzone trầm ấm phát ra từ quán.

Every day I love you
Every day I love you boy

Em gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

-Là thật à?

Câu hỏi của anh sau một hồi im lặng. Em không nói gì, chỉ khẽ gật nhẹ đầu. Yêu là thật. Vui thật. Giận hờn thật. Cười thật. Khóc thật. Đau thật. Và chia tay cũng là thật đó anh.

-Lí do?

Em chỉ cười nhẹ không nói. Chắc có lẽ anh và em điều là những người biết rõ lí do nhất. Hết yêu thì chia tay. Cái lí thuyết nghe chừng đơn giản ấy, nhẹ tênh tênh mà nặng đến vô cùng . Câu chúc em hạnh phúc của anh em chảng thể nào đáp lại, em không làm được anh à! Người ta không thể cười nói vô tư, chúc nhau những câu chúc ( theo em là sáo rỗng ) khi một trong hai người vẫn chưa quên được nhau. Gượng gạo lắm! Đướng về nhà chênh vênh. Năng chiều chập choạng tắt sau lưng. Như yêu thương cũng chỉ còn lại là những kỉ niệm le lói trong nhau. Chiếc xe bus lắc lư chòng chành qua những nẻo đường quanh co. Đường về hôm ấy cay xè, con phố quen thuộc nhạt nhòa, nhòe nhoẹt vun vút lùi lại phía sau , bỏ lại cô gái với cả một lối về ngơ ngác, ướt đẫm nỗi buồn.

“ Cứ ngỡ chia xa là một điều không thể
Hóa ra không gì là không thể phải không anh
Mình xa nhau, có lẽ vì tình quá chông chênh
Nên ta đã vô tình lạc mất nhau trên phố
Lạc mất nhau trong một chiều ngược gió
Lạc chốn đông người, em lạc chốn không anh…”
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn
Vậy là thêm một người nữa rời bỏ em. Thêm một yêu thương nữa quá khổ bàn tay mà em không cầm được. Thêm một yêu thương chưa trọn ven. À không, là không trọn vẹn mới đúng. Cuộc đời này vẫn thế, trò cút băt muôn đời vẫn là cái trò tưởng như chỉ có con nít mới chơi ai dè ngay cả người lớn cũng bị cuốn vào. Cũng chẳng ai biết rằng đến bao giờ mình mới có thể dừng lại bình yên bên một người. Gió cứ lãng du bên đời thổi mãi, yêu thương cứ tít tắp xa… 

Ai đó đã nói rằng, những người đến với ta trong cuộc đời này đều là sự sắp đặt của số phận. Họ đến và mang theo những phần đời khác, có thể vui, có thể buồn, có thể khóc, có thể cười…và tất nhiên không phải ai đến cũng là để ở lại. Họ dạy cho ta những bài học về gặp gỡ, về chia xa để ta biết trân trọng yêu thương mình đang có. Cóp nhặt những yêu thương rồi sẽ có một ngày, có một người ở bên ta đến mãi mãi. Sẽ là cái nắm tay đi đến cuối con đường…

Thanh Thảo

Truyện ngắn: Một lần yêu

Mười giờ ba mươi phút, Lam kéo cao chiếc cổ áo khoác, khẽ nhíu vai rồi cho hai tay vào túi áo bước ra khỏi đài phát thanh nơi cô đang làm việc, cái lạnh cuối thu khe khẽ thấm vào da thịt nhưng lòng Lam ấm áp vì có anh đi ngay sát cạnh. Anh lúc nào cũng vờ chạm vào tay Lam rồi hốt hoảng như va phải tảng băng trôi nào ấy, và sau đó cho nó chui tọt vào trong túi áo anh cùng cái đan tay thật chặt. Những cử chỉ đáng yêu như thế cứ lớn dần lên theo tháng theo ngày để dệt nên một tình yêu tưởng chừng sẽ mãi luôn bền chặt giữa Lam và anh. Người ta vốn hay bảo tình đầu như chân đi trên cát, tuy nhẹ mà thật sâu.

Ngày ấy, khi còn là sinh viên, những tháng ngày của Lam trôi qua trong những hoạt động Đoàn không biết mệt mỏi, trên những con đường khuya khi vừa chạy xong chương trình về, giữa những chuyến tình nguyện ngược xuôi, bên triền dài những đêm trắng ôn bài thi cử; và anh không biết từ lúc nào đã trở thành người bạn đồng hành luôn giúp đỡ và nhắc nhở cô. Anh là tiền bối trên Lam một khóa, anh nhiệt thành với công tác Đoàn và luôn biết cách quan tâm đến những người xung quanh, và rồi như một duyên kì ngộ, trong chuyến tình nguyện mùa hè xanh năm đó, Lam được xếp vào đội hình do anh phụ trách. Anh là một đội trưởng nghiêm túc, đầy trách nhiệm nhưng cũng cực kì hóm hỉnh, thói quen gắn kết những cá nhân trong đội ngày ấy của anh là mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều nhắn tin chúc ngủ ngon đến từng người, để rồi những ngày tháng dài mãi sau đó những tin nhắn đến và đi trong hộp thư điện thoại của Lam ngày một đầy hơn, và của anh cũng thế. Tình yêu của Lam và anh tự nhiên như những con suối nhỏ rạo rực vươn mình ra sông lớn, ào ạt và đầy đam mê.

- Em nghĩ điều gì khó có thể thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ nhau!

Người ta bảo thường trong hai kẻ yêu nhau sẽ có một người yêu nhiều hơn, Lam không biết trong tình yêu của mình Lam hay anh là người yêu nhiều hơn, nhưng dòng chảy nơi con suối nhỏ trong cô dường như chậm hơn so với trước. Ai cũng hiểu để có thể giữ cho thứ gọi là cảm xúc gắn với hai từ bền chặt theo đúng nghĩa của nó thì cần nhiều điều hơn bên cạnh cái yếu tố gọi là tình yêu. Tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế nội thất nhưng cái nghiệp đầu tiên mà Lam vướng chân vào và khiến cho chuỗi ngày Lam lao theo công việc không biết mệt mỏi bắt đầu lại là VJ cho đài phát thanh FM của thành phố. Mọi thứ tình cờ đến không ngờ tới được, khi cô bạn thân của Lam bất ngờ bị sốt cao trước ngày thi tuyển của đài, và rồi Lam đến đó thi để “lấy kinh nghiệm giùm tao” theo nguyện vọng của cô bạn. Không biết may mắn hay xui rủi thế nào, Lam được nhận. Có một vài thứ trong cuộc đời, dù ta có cố gắng đưa tay thật cao thì cũng không bao giờ với tới được, và có vài thứ ngược lại, chỉ cần đứng gần chút thôi nó sẽ tự nhiên hút lấy ta như là định mệnh. Cũng không rõ từ khi nào, Lam yêu hẳn công việc tay ngang này, nó không gò bó và đầy sáng tạo, như cái cách khi Lam chọn thiết kế nội thất. Mỗi người chỉ có riêng cho mình một quỹ thời gian nhất định, và nó cạn dần đi theo những khắc trôi qua. Lam bị cuốn phăng theo những chuỗi ngày vồn vã và bận rộn không có điểm dừng, cảm giác như thời sinh viên dài thêm ra, nhưng có một điều đã khác, anh không còn bên cô thường xuyên để bảo ban hay nhắc nhở nữa. Anh cũng có công việc của riêng mình, và cũng chẳng biết so với công việc của Lam, ai sẽ bận rộn hơn, nhưng kì thực lịch công việc ngược nhau đã khiến quỹ thời gian dành riêng cho anh và Lam cứ thế hạn hẹp dần, và không biết bằng cách nào Lam đã thích nghi với điều đó nhanh hơn cô có thể tưởng tượng.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ công việc mình yêu thích!

Và rồi Lam cũng may mắn dành được một cơ hội tốt để làm việc tại công ty thiết kế nội thất lớn nhất nhì của thành phố, đúng chuyên ngành mà cô học và là công ty đối tác với công ty anh. Anh vui, Lam cũng vui nhưng công việc lại một lần nữa cuốn Lam xoáy theo dòng thác thời gian, chỉ có trôi xuôi mà chẳng chảy ngược bao giờ, và rồi nụ cười của anh, của Lam mờ dần. Có đôi khi ta chẳng kịp cho bản thân một chút thời gian để suy nghĩ mà cứ để những thứ mới mẻ và thú vị của cuộc sống cuốn dần đi, Lam được công ty chọn đi tu nghiệp ở Italia một năm và có cơ hội cho vị trí trưởng phòng sau khi kết thúc khóa học. Lam không suy xét dù chỉ một giây, mọi thứ đến với cô dễ dàng đến khiến người khác phải ghen tỵ, món quà lớn như thế sao cô nỡ từ chối, và giọt nước tràn ly.

- Anh biết đó là cơ hội không phải ai cũng có mà, nhất là với một người mới như em. – Lam có phần lớn tiếng khi nghĩ rằng anh đã chẳng hiểu cho những điều đơn giản rằng thăng tiến trong công việc chứng tỏ là cô thực sự rất có năng lực.
- Anh hiểu, nhưng cùng lúc kiêm cả hai công việc khiến em và anh chẳng còn thời gian gặp nhau, giờ em quyết định đi đột ngột thế này mà chẳng thèm bàn trước với anh. – Giọng anh yếu ớt trước thái độ hung hăng của cô.
- Thì chẳng phải em đang bàn với anh đây sao, xong khóa học này là em cũng chính thức tập trung vào một thứ duy nhất rồi, vì anh, em sẽ bỏ công việc ở đài.
- Vậy… chúng ta cưới nhau trước khi em đi được không? – Anh đặt bàn tay Lam vào bàn tay mình, nhưng không nhìn cô như sợ câu trả lời mà anh biết chắc mình không mong đợi.
- Em chưa muốn, đợi em về rồi tính được không? – Lam nhíu mày, rút tay ra rồi vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh.

Đây không phải là lần đầu tiên anh đề cập với Lam chuyện này, những tháng ngày nhìn Lam mệt nhoài cả ngày với công việc chuyên môn rồi lại vội vội vàng vàng chạy đến phòng thu mà chẳng kịp ăn gì, anh rất xót. Khi chương trình mới được nghiệm thu, lại là chương trình do Lam đề xuất và lên ý tưởng, và được rất nhiều thính giả yêu thích là lúc cô phải kết thúc công việc lúc mười giờ đêm, anh cũng chỉ có thể đợi đón Lam về nhà mà chẳng thể giúp được gì cho cô, anh đã nghĩ đến việc hai đứa kết hôn sẽ tiện hơn cho cả anh và cô. Nhưng Lam đã phản đối. Rồi chẳng biết từ lúc nào quan điểm của anh và Lam chống nhau tới mức người này nói có thì người kia bảo không chứ chưa bao giờ là “có” và “cũng có thể” cả. Anh không thuyết phục bởi anh thừa biết tính Lam, cô cố chấp và ương bướng, khi đã nghĩ sẽ quyết định như thế thì chẳng khi nào cô thay đổi hay suy nghĩ lại, trừ khi quyết định của mình làm Lam hối hận. Mà khi hối hận thì đã quá muộn rồi. 

Và cứ thế, Lam đã đi.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ những cơ hội chỉ kịp đến một lần!

Ngày Lam trở về trời đang bắt đầu vào Đông, gió chỉ khe khẽ thôi nhưng hơi lạnh lại khiến con người ta có thể rùng mình. Cuối cùng thì chuyến đi gần ba năm của Lam cũng kết thúc, Lam chẳng nhớ nổi thời tiết tại sân bay Malpensa của thành phố Milano hôm cô về nước ra sao, nhưng cái ngày mưa tại Sài Gòn hôm Lam rời đi thì cô chẳng thể quên được. Hôm ấy anh không đến tiễn Lam, hoặc anh có đến nhưng cô chẳng biết, bởi cô đã đợi và đợi đến tận khi máy bay cất cánh vẫn không thể tin rằng cô chưa nhìn thấy ánh mắt tin tưởng nơi anh. Nơi mà Lam đang đứng là cây cầu ngày trước anh và cô hay đến, nay cũng trầm mặc lạ lùng…

- Đợi anh lâu không?

Lam ngẩng đầu quay người lại, cô trông đợi và cũng hồi hộp, người đó sẽ còn như xưa chứ. Nhưng trước mắt Lam chàng trai của ba năm về trước gần như thay đổi hoàn toàn, anh đen hơn, râu ria xồm xoàm hơn, cặp kính dày hơn nhưng chẳng che đi được đôi mắt đã bớt trong vắt, chỉ có một điều, anh trông vững chãi hơn, và trong lòng Lam lại gợn lên những xốn xang chẳng hợp lúc.

- Anh có hóa trang đâu mà em không nhận người quen thế? – Anh cười lớn trước ánh nhìn gần như sắp bào đi lớp da ngăm ngăm trên mặt anh.

Lam bật cười, không gượng gạo nhưng cũng chẳng tự nhiên, một chút xót xa, một chút hững hờ, “người quen”, người đã từng quen.

- Nếu mái tóc không dài hơn nhiều thì trông em không có gì khác trước hết, thật trùng hợp, vẫn là bộ quần áo này.

Vậy là hôm Lam đi anh đã đến, bởi ngày hôm nay gặp lại anh Lam đã chọn cho mình bộ quần áo mà hôm rời khỏi nơi này cô đã mặc. Anh vẫn nhớ!

- Nói gì đi chứ, em cứ để anh độc thoại mãi thế sao được?

Lam cười. – Không phải không nên dùng lại những câu nói của ngày xưa trong hoàn cảnh hiện tại hay sao?

Ngày trước những khi giận anh, Lam thường hay im lặng, mặc anh muốn nói gì nói, bởi tính Lam vốn nóng nảy, cô mà phản biện lại thể nào hai đứa cũng cãi nhau. Anh cứ lẽo đẽo theo cô, nghêu ngao hát và kể hết chuyện này đến chuyện khác, rồi khi chán chê mỏi mệt nghe anh bảo “em cứ định để anh độc thoại như thằng khùng thế này em mới vừa ý sao?” là cô lại bật cười và chẳng còn giận anh nữa.

- Anh không cố ý. Cứ tự nhiên mà thốt ra...
- Thiệp cưới cho em đâu? – Lam chặn ngang cái giọng trầm trầm của anh.

Cuộc đời vốn chẳng ai biết đâu trước ngày mai chứ nói chi chuyện tận hơn năm sau hay thậm chí là ba năm sau, khi những xa cách và hờn dỗi của tuổi trẻ đã kéo anh và Lam ngày một xa và xa hơn. Rồi những cơ hội cứ đến khiến Lam một lần nữa chẳng chịu từ bỏ và khi khoảng cách thời gian từ một năm đã kéo sang tận con số ba thì cũng là lúc anh mờ dần trong cuộc sống của Lam, còn Lam vượt khỏi tầm với của anh, cứ thế sợi dây kết nối họ cứ dãn dần ra và lững lờ trôi. Đâu ai biết trước rằng mẹ anh sẽ bệnh nặng và điều bà mong muốn là được nhìn thấy ngày vui của cậu con trai duy nhất, cũng đâu ai ngờ rằng lại có một cô gái âm thầm đứng bên cạnh anh suốt ngần ấy năm trời chỉ mong một lần anh thôi nhìn về phía Lam. Chắc rằng trên đời này cũng có tồn tại thứ gọi là định mệnh hay duyên nợ gì đó, và đó chính là duyên nợ mà anh phải trả. Anh đính hôn cách đây một năm rồi như đợi chờ điều gì đó nên cứ mãi ậm ờ một cái đám cưới, và khi không chờ đợi nữa anh lại cần một chút thời gian để dẹp yên những cảm xúc còn vướng víu trong lòng, đến khi anh quyết định phải tự mình buông bỏ và thiệp cưới đã đến tận tay bạn bè, thì anh nghe tin Lam về, còn Lam nghe tin anh sắp cưới.

Gió nhẹ thoảng qua tai nghe như một nụ cười buồn, Lam thả mình theo dòng kí ức của những tháng năm tươi xanh đã rất lâu về trước, có cả cái ngày anh ngây ngô tỏ tình với cô.

- Anh nghe người ta bảo nếu một cô gái đi cùng chàng trai mà cô ấy thích và nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong ngày thì sẽ ở bên chàng trai ấy mãi mãi đấy, em biết chuyện đó không?
- Nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong một ngày, làm gì có chuyện đó, anh đùa đấy hả?
- Thật, em không tin à, nhắm mắt lại đi.

Vậy mà cũng có một đứa con gái ngu ngơ không thua kém gì, vì tò mò mà nhắm chặt mắt nhưng không phải để thấy, bởi vì mắt nhắm thì có thấy được gì đâu, chỉ là cảm nhận được “Hoàng hôn” trong lúc ánh chiều hoàng hôn sắp tàn, cái kiểu chơi chữ tên mình của anh đều khiến Lam bật cười khi nhớ lại.

Anh đưa Lam về, vì chẳng thể đưa Lam đi đến tận cuối con đường như ngày xưa anh và Lam đã từng hẹn ước nên giờ đây anh chỉ có thể tiễn cô trên một đoạn ngắn của con đường, Lam nghe mà lòng thắt lại. Con người này, người mà Lam hết mực trân quý rồi rời đi, giờ lại đang ngay bên cạnh cô gần như khoảng cách giữa hai nhịp thở vậy mà Lam chẳng thể còn nắm giữ được nữa.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ sự an bài của định mệnh!

Đám cưới anh, Lam không đến, hay nói đúng hơn là không đủ can đảm để đến, anh cũng chẳng có thiệp cho cô, làm sao có thể nâng niu tấm thiệp cưới khi tên người con gái sánh duyên cùng anh không phải là Lam. Những mẩu đối thoại của ngày xưa lại chấp chới trong đầu Lam.

- Anh này, nếu sau này không cưới được nhau thì chúng ta sẽ ngoại tình nhé!
- Haha, anh chỉ ngoại tình với vợ anh thôi, và em phải là vợ của anh. Đó là số phận!

Nếu ai đó bảo rằng con người ta gặp gỡ và kết duyên cùng nhau là thuộc về số phận, mà đã là số phận thì dù có trốn đằng nào cũng sẽ không thoát khỏi thì Lam đành chấp nhận rằng anh không phải là số phận của cô.

“Các bạn biết không, khi một câu chuyện tình yêu dang dở người ta sẽ thường tìm lấy lý do nào đó để bấu víu và đổ lỗi, nếu không phải tại tôi thì là tại anh, hay tại ông Trời đã ác duyên với chúng ta. Nhưng thật ra bạn biết đấy, định mệnh đưa chúng ta gần nhau nhưng có giữ lấy nó hay không là do chúng ta quyết định, đừng nghĩ rằng ông Trời sẽ giữ nó giùm chúng ta, vì ông Trời ấy mà, ông Trời vốn thực sự thực sự rất bận. Vậy nên các bạn trẻ, nếu bạn yêu thương ai đó, yêu quý điều gì đó, hãy trân trọng khi còn có thể, vì chẳng ai biết trước được ngày mai, đừng bao giờ để mình phải hối tiếc vì đã không đủ quan tâm hay không đủ can đảm để giữ lấy những gì mà mình yêu quý. Còn bây giờ chúng ta cùng nhau nghe bài hát tiếp theo của chương trình nhé”. Giọng Lam trầm bổng và câu cuối cùng Lam thì thầm như chỉ cho chính mình nghe thấy “Chúc mừng anh, đám cưới người thương”.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?...
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Song Ngư
Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kĩ thuật: Đức Thụy - Hằng Nga - Lương Thiện
Sản xuất và quản lí bởi: Dalink Studio Group - Công ty CP Truyền thông VNNplus
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn / Lukhachdem Blog
Theo: Blogviet.com.vn