Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

10 DẤU HIỆU BẠN ĐANG HẸN HÒ VỚI MỘT CHÀNG TRAI TỐT!

Có một câu nói thế này: "Trở thành giống đực là chuyện khi sinh nở,
trở thành đàn ông là vấn đề tuổi tác. Nhưng trở thành một quý ông lại là một lựa chọn."
Quả đúng như vậy, con người ta sinh ra không có quyền quyết định giới tính, đó là do đấng sinh thành.
Nếu là một cậu nhóc, khi lớn lên sẽ trở thành một người đàn ông rõ ràng.
Nhưng đến lúc này, người đàn ông đó lại có quyền lựa chọn,
hoặc trở thành một gã trai bốc đồng, hoặc một quý ông đích thực!
--------------------------------
10 DẤU HIỆU BẠN ĐANG HẸN HÒ VỚI MỘT CHÀNG TRAI TỐT!

Những người đàn ông đích thực đó, chắc chắn họ không hoàn hảo. Họ sẽ không phải là những người ăn mặc đẹp nhất, thông minh nhất, tài giỏi nhất, nói chuyện khéo léo nhất. Thế giới của họ sẽ không chỉ có bạn, mà còn ti tỉ những mối bộn bề trong cuộc sống nữa. 

Nhưng chắc chắn, khi ở bên cạnh họ, bạn - một cô gái, sẽ không chỉ nhận được tình yêu tuyệt đối từ họ, mà còn nhận được sự tôn trọng, nâng niu với đúng những giá trị thật sự của mình. Vậy làm thế nào để biết được, người đang ngày ngày sánh bước bên bạn, có phải là một người đàn ông đích thực? Có lẽ 10 ví dụ sau đây sẽ giúp bạn mường tượng được phần nào.

1. Họ trân trọng nhiều hơn ngoại hình của bạn


Những lời khen của họ mỗi ngày có khác nhau? "Đôi mắt của em thật đẹp", "Khóe miệng em thật duyên dáng", "Nụ cười của em thật rạng rỡ"…vv… Đó không phải là phạm trù của sự sáng tạo trong những lời khen, điều đó thể hiện anh chàng của bạn chú ý nhiều hơn đến ngoại hình. Một người đàn ông đích thực sẽ không dành quá nhiều thời gian để khen bạn đẹp như thế nào. Họ biết, người phụ nữ hiện đại sẽ không thỏa mãn nếu chỉ đẹp. Người đàn ông đích thực sẽ dành tặng họ những lời khen về tính cách, về sự tốt bụng, sự thông minh,.. Về tất cả những đặc tính bản chất của con người bạn, khiến bạn cảm thấy những thứ mình có thể làm được thật tuyệt, chứ không phải là làm bạn thấy may mắn vì đã có được gene tốt.

2. Họ không e ngại sự cầu tiến của bạn


Một người đàn ông có cho mình những mục tiêu trong cuộc sống cũng sẽ muốn người phụ nữ của mình như vậy. Họ sẽ không bao giờ cảm thấy e ngại vì sự cầu tiến, tham vọng trong người phụ nữ của mình. Họ muốn mối quan hệ của mình ngang bằng còn hơn là một tình yêu kiểu gia trưởng, độc tài. Và vì điều này, thế nên hãy nghĩ thật kỹ nếu bạn đang yêu một anh chàng cố gắng đẩy xa bạn khỏi ước mơ bạn đang theo đuổi.

3. Họ có nhiều niềm vui thú trong cuộc sống


Người đàn ông đích thực cần phải có cho mình một cuộc sống riêng với những vui thú, thói quen, bạn bè, niềm cảm hứng. Nếu một người đàn ông xây dựng cuộc sống của mình xung quanh bạn, tất cả mọi thứ đều về bạn, là bạn thích thế, bạn muốn vậy, ban đầu bạn sẽ thấy vui, nhưng liệu về sau bạn có muốn mình yêu một chàng trai không có gì trong cuộc sống ngoài bạn? Một mối quan hệ nên là một phần lớn trong cuộc sống chứ không phải là chiếm trọn nó.
10 DẤU HIỆU BẠN ĐANG HẸN HÒ VỚI MỘT CHÀNG TRAI TỐT!

4. Họ sẽ cho bạn câu trả lời


Họ sẽ không lảng tránh mà thẳng thắn đối mặt với bạn, cho bạn một câu trả lời thích đáng với nhiều nhất sự tôn trọng. Đối mặt trước những lời phê phán, những xung đột, những trường hợp khó xử, người đàn ông đích thực sẽ không tìm cách thoái thác hay biện hộ cho mình một lý do để chạy trốn. Họ sẽ đứng lại và nói chuyện cùng bạn đến khi nào cả hai người tìm ra cách giải quyết.

5. Họ không vòng vo


Không bao giờ có những trò đánh đố, không có những cuộc cân não giữa đôi bên, không có những câu nói trách hờn khiến bạn phải ngồi suy nghĩ cả ngày. Người đàn ông đích thực đơn giản chỉ là luôn thẳng thắn, không vòng vo trong những vấn đề, suy nghĩ và cả sự khó chịu của mình.

6. Họ sẽ tin tưởng bạn


Chỉ cần bạn chân thành với họ, một người đàn ông đích thực sẽ không theo dõi, không luẩn quẩn theo bạn cả ngày, bắt bạn báo cáo rằng bạn đã đi đâu, với ai…vv.. Anh ấy sẽ thấy tự tin trong mối quan hệ của cả hai người và tạo cho bạn cảm giác mình được tôn trọng.

7. Họ bình tĩnh


Có một câu nói như thế này: "Thô lỗ là hành động tỏ ra mạnh mẽ của kẻ yếu". Đúng vậy, chỉ những kẻ yếu đuối mới tìm mọi cách để thể hiện là mình mạnh mẽ, họ không có được sự mạnh mẽ trong tinh thần, vậy nên phải dồn hết ra tay chân của mình.

Người đàn ông đích thực thì ngược lại. Họ bình tĩnh, tự tin vào bản thân và mạnh mẽ. Vậy nên nếu hai bạn có xung đột căng thẳng, họ vẫn không bao giờ đụng vào một sợi tóc của bạn.

8. Họ sẽ cho bạn thấy sự tôn trọng


Galant là một chuyện, tôn trọng còn hơn thế. Họ sẽ đối xử với bạn bằng sự tôn trọng tuyệt đối, không bao giờ bắt bạn làm điều gì bạn không muốn, không cư xử tệ với bạn, thành thật và dịu dàng đủ để bạn tin tưởng nghe theo và bước ra khỏi những tình huống mà theo họ là không nên.

9. Họ sẽ đặt cố gắng của mình vào mối quan hệ


Sẽ là hèn yếu nếu người đàn ông chỉ chăm chăm mong chờ sự thay đổi và cố gắng của người con gái. Người đàn ông đích thực sẽ làm mọi thứ để bạn vui vẻ và sẽ không bao giờ dừng việc khiến bạn cảm thấy mình có ý nghĩa thế nào với anh ấy, ngay cả khi hai bạn đã yêu nhau.

10. Họ sẽ yêu con người thật của bạn


Họ sẽ yêu tính cách, yêu con người, yêu đặc tính bản chất của bạn. Họ không bắt bạn phải thay đổi cái này, cái kia chỉ vì họ thấy thế là đúng. Nếu bạn cá tính, họ sẽ yêu cái cá tính đấy. Nếu bạn là một cô nàng nhõng nhẽo và họ thích thế, họ sẽ yêu cả ngày mưa và ngày nắng của bạn.

Người con trai yêu bạn... anh ấy sẽ làm tất cả để chứng minh
cho bạn thấy một điều rằng "Bạn là người Con Gái tuyệt vời nhất trong mắt anh ấy.
"Anh ấy, không bao giờ muốn bạn tổn thương hay suy nghĩ bất kỳ điều gì...
không bao giờ để bạn ra đi dù thế nào đi nữa".

Theo: Blog Yan.vn
10 DẤU HIỆU BẠN ĐANG HẸN HÒ VỚI MỘT CHÀNG TRAI TỐT!

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Tuổi thơ ùa về không báo trước

Tuổi thơ ùa về không báo trước
Tuổi thơ ùa về không báo trước
Tuổi thơ ùa về không báo trước Hôm nay là ngày nghỉ, ai cũng có kế hoạch cho riêng mình, người đi chơi cùng bạn bè, người đi chùa cùng gia đình, người thì ngủ nướng nữa, còn tôi quyết định làm một chuyến hành trình về quê thăm gia đình. Tôi sinh ra và lớn lên tại một tỉnh mà diện tích chè lớn nhất cả nước, nơi nước Việt Nam đầu tiên ra đời, ai cũng biết những rừng cọ đồi chè bạt ngàn và xa tít, đó chính là Phú Thọ.

Đang ngồi chờ xe lăn bánh, bỗng một em nhỏ lên xe mời tôi mua chai nước và kẹo cao su, mặc dù những thứ đó tôi đã chuẩn bị sẵn nhưng nhìn em thương quá nên cũng động lòng trắc ẩn, mua cho em một thanh cao su. Em nhỏ vừa bước xuống xe bỗng nhiên trong tâm trí tôi có gì đó hiện về qua hình ảnh đen gầy của em, đó là gì mà sao lại nghẹn ngào thế này? Ngày bằng em nhỏ này hình như mình đã khắc ghi một kỷ niệm có lẽ đến giờ không thể nào quên, hạt trẩu ở quê đã chắp cánh tuổi thơ của tôi bay theo cùng năm tháng.

Hạt trẩu là một loại hạt người làm chè chúng tôi trồng bên cạnh những đồi chè, nhằm làm bóng mát, hoặc trồng trên rừng lấy gỗ, hạt của nó có thể ép ra để làm dầu bóng sơn đồ gỗ cho đẹp. Tôi không nhớ lắm ngày đó mình lớp 4 hay lớp 5, tôi ham chơi lắm. Làng tôi có nhà chú Đông mới mua một bộ điện tử về cho trẻ con chơi, đám trẻ tui tôi có thể bỏ ăn, bỏ ngủ trưa để trốn bố mẹ đi chơi, nó như có ma lực vậy, không bao giờ là đủ với chúng tôi cả.

Hôm đó là một ngày định mệnh với tôi, mà giờ nhớ lại tôi lại thấy nghẹn ngào lắm. Một ngày nắng to, trời cao trong xanh, ve kêu inh ỏi, mẹ đi hái chè khi tôi còn đang ngủ trưa, lúc đi mẹ có dặn ở nhà học bài và trông nhà. Tôi cứ vâng ào ào cho mẹ đi, đang buồn ngủ mà. Vừa ngồi vào bàn học được 5 phút, còn đang ngáp ngắn ngáp dài thì bỗng nhiên tôi nghe tiếng chân chạy ầm ầm, mấy thằng bạn đều cầm một bao con cò sang nhà tôi rủ đi hái hạt trẩu về bán lấy tiền chơi điện tử. Với sức hút không thể cưỡng lại như thế, tôi có kiên định đến mấy cũng phải xiêu lòng, thế là không mất quá nhiều thời gian tôi đã có một cái bao như mấy thằng kia.

Khóa cửa xong xuôi, chúng tôi đầu trần chân đất đi vào rừng nhặt hạt trẩu, cần phải nói rằng nơi chúng tôi nhặt rất xa nhà và nếu có gọi to hết cỡ cũng không thể nghe thấy được. Vừa đi nhặt chúng tôi vừa tìm chim, tìm ong, phải nói là vui lắm, rồi lại ăn sim, ăn mua, mồm đen như mấy bà già nhuộm răng. Vui vẻ như thế nhưng ai biết rằng ở nhà tôi hiện giờ đang xảy ra chuyện gì.

Không hiểu sao, chiều nay mẹ quên mang nước đi uống, giữa buổi mẹ về nhà với sự mệt mỏi và khát nước. Nhìn thấy cửa khóa mẹ nghĩ chắc lại chơi quanh nhà hàng xóm nên gọi tôi, càng gọi càng mất hút bởi giờ mới có chúa biết tôi đang ở đâu. Giờ phút định mệnh đã đến, mẹ mệt, lả ra, lại khát nước, huyết áp tụt, mẹ ngất ngay dưới gốc cây cạnh nhà. May mắn sao, chú Ánh hàng xóm lại sang nhà tôi mượn cái cuốc, thấy mẹ nằm bất tỉnh như vậy liền bế vào trạm xá.

Về đến đầu làng, thấy chú Hiền nói một câu như sét đánh ngang tai “Thằng Linh vào ngay bệnh xá đi, mẹ bị ngất lịm đang nằm trong bệnh xá ý”. Tôi liền quẳng bao hạt trẩu đi, lao như ma đuổi, vừa chạy vừa khóc như đứa trẻ mất mẹ. Tôi khóc nhiều lắm, nước mắt nhòe ra với khuôn mặt đen thui làm cho mặt tôi vừa đen vừa bẩn nhìn như trẻ con vùng cao vậy.

Nhìn cánh tay nhỏ xíu cộng với màu của sự vất vả, đen sạm, đang bị mũi kim nhọn hoắt cắm vào đường gân xanh lè, tôi cầm tay mẹ òa khóc như đứa trẻ mắc tội bị phạt. Vừa khóc tôi vừa sụt sịt, rồi hứa đủ điều, chẳng thấy mẹ nhúc nhích gì hết.

Cô nói để mẹ nghỉ chút nữa sẽ tỉnh ngay thôi, tôi như được trấn an phần nào, bỗng thấy tay mẹ động đậy, mẹ cũng mở mắt nhìn tôi và nói “Anh giỏi lắm, cứ đi mãi đi, lần sau cứ để tôi chết luôn đi”. Tôi òa khóc “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ" rồi có bao nhiêu lời hứa trên đời là tôi lôi ra hết. Mẹ xoa đầu tôi và khẽ nói, lần sau đừng đi đâu xa nhà, mẹ không gọi được là mẹ chết luôn như chuyện cây vú sữa đó. Tôi mừng vì mẹ không chỉ khuyên răn mà còn thương tôi nhiều lắm.

Thời gian cứ thế trôi đi, tuổi thơ hạt trẩu của tôi cũng dần trôi vào dĩ vãng, ước mơ vào đại học của tôi cũng lớn lên theo từng ngày. Xuống Hà Nội nhập học, mẹ thức cả đêm để chuẩn bị mọi thứ cho tôi mang đi. Mẹ đưa tôi ra xe và dặn dò nhiều, nhìn tôi bước lên xe rồi mẹ vẫy tay cùng với nụ cười trấn an, tôi nhìn theo dáng mẹ lẻ loi nhỏ dần đi. Tôi biết chắc đằng sau nụ cười trấn an, khi quay lại mẹ sẽ tự mình gạt những giọt nước mắt.

Cuộc sống quê tôi vẫn đang tiến bộ lên từng ngày, nhìn các em nhỏ đứa nào cũng đen như than nhưng mang vẻ rắn giỏi hơn hẳn bọn trẻ con thành phố. Đang đi và mải ngắm nhìn những cánh đồng chè bát ngát bao la thì bỗng thằng Trình và Hà, mỗi đứa một bao hạt trẩu đuổi theo tôi và hóng hớt: “Anh Linh về rồi à, anh trắng thế, đã có người yêu chưa anh”? Rồi chúng nó lại chạy vụt mất, tôi nhìn hai đứa bỗng nhiên cảm giác như thời gian quay lại, sống mũi cay cay mà không biết mắt ướt từ lúc nào. Có lẽ tuổi thơ tôi đã ùa về mà không báo trước.

Về tới nhà, nhìn mẹ đang băm rau, tôi gọi to vui sướng. Rửa mặt mũi chân tay xong rồi vào ăn cơm. Đúng là cơm mẹ nấu có khác, nhìn vào cũng chỉ có vài con cá khô không biết từ bao giờ cộng với bát canh rau ngót mà sao ngon quá, ngon hơn tất cả cao lương mĩ vị tôi từng thưởng thức. Cảm ơn mẹ nhiều lắm, cảm ơn mẹ đã cho con là con của mẹ.

Tuổi thơ ùa về không báo trước / Lukhachdem Blog
Nguồn: vnexpress

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn Lá thư trong tuần: Hết cảm giác yêu Một sớm mai thức giấc, thấy lòng trống rỗng. Cuộc điện thoại quen thuộc từ một dãy số không lưu cũng thuộc làu. Chẳng buồn bắt máy. Ấn reject. Nhạc chuông lại vang lên lần nữa. Tắt nguồn.

Không hiểu nổi mình muốn gì. Đơn giản là…cảm thấy lười yêu thương. Mọi thứ không còn nồng nàn, không còn thiết tha như những ngày đầu tập tẹ yêu. 

Phải chăng là đã đến lúc buông tay. 

Phải chăng là đã đến lúc… 

Ngày hôm qua, anh quên cuộc hẹn với người anh (từng) yêu chỉ vì ánh mắt ngọt ngào của ai đó: “Anh ơi cho em quá giang xe với, xe em hư rồi!”. Ngày hôm qua anh gặp một người con gái khác khiến trái tim anh đâp nhanh hơn là khi đứng trước em. Em đã đùa với chính mình rằng chắc có lẽ mình đứng trước nhau nhiều quá nên quen hơi nhau mất rồi.

Ẹm cũng đã từng nói với anh rằng em sẽ yêu cho đến khi cầm tay anh mà vẫn thấy lạnh tanh, hôn anh mà mặt chẳng còn nóng bừng thì khi đó em sẽ dừng lại tình yêu với anh, dừng lại những tháng ngày bất chấp trời mưa trời gió để chờ nhau nơi quán caffe cũ. 

Hết cảm giác thì yêu làm gì hả anh? 
Người ta đâu thể sánh vai nhau, cười với nhau trọn vẹn chỉ vì nghĩa vụ, chỉ để chứng minh trước bạn bè rằng ta vẫn còn là của nhau đâu! Vậy thì chia tay! Để tránh làm tổn thương nhau! Tránh để thêm một lần nữa và có thể là nhiều lần nữa anh bỏ rơi em để anh đi với cô gái ánh mắt ngọt ngào đó, tất nhiên, không – phải – em. 

Em sẽ đau lắm! Cô gái Bảo Bình khi yêu vẫn hay dùng lí trí. Một khi có dấu hiệu không ổn thì sẽ chọn cách chia tay để tránh làm đau mình, để giữ lại hình ảnh của anh một cách trọn ven nhất, một chàng trai chưa làm em khóc nhiều bởi biết đâu nếu em cứ tiếp tục, em sẽ khóc đấy, khóc nhiều đấy dù em không phải là tuyp con gái yếu đuối, lụy tình. Ăn kem cùng em mà ánh mắt anh cứ rơi rớt ở đâu. Vậy mà hôm ấy em đã cố tình mặc chiếc áo đẹp nhất. Em đã nghĩ đến những lời khen, thậm chí là trêu đùa của anh và cả phản ứng của em. Nhưng anh đã không buồn ngó đến. Que kem tan chảy trên tay anh tự lúc nào. Một thoáng ngỡ ngàng trong ánh mắt anh. Và hình như em có thấy cả một chút vui mừng. Anh gật nhẹ đầu chào ai đó. Em quay lại. Là cô gái có ánh mắt ngọt ngào. Là tóc xõa ngang vai. Là môi chúm chím cười nụ. Là váy hồng. Là giày búp bê. Là hai người có duyên à? 

Em nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau kem trên tay anh. Tay chạm tay. Không cảm giác anh à! À không, có chứ! Có một cái gì đó vừa vỡ. Em cũng không biết nữa, em không nhìn thấy. Vì mắt em cay xè. Em hiểu! Thế nên cuộc gọi sáng nay của anh cũng chỉ là thói quen mà anh chưa kịp bỏ mà thôi. Người ta không thể hào hứng nói chuyện với một người mà cuộc nói chuyện đó chỉ là một sự sắp đặt, một nghĩa vụ. Thế nên em tắt máy, anh không tự mình bỏ được. em sẽ tập cho anh quen. Quen với việc không nghe giọng em vào mỗi buổi sáng sớm. 

Quán cũ, bàn cũ, người cũ, vẫn hai caffe sữa nhưng cảm giác khác. Không còn cái giọng cười trong vắt của em. Cũng chẳng còn những câu đùa tếu táo của anh. Không gian im lặng. chỉ có tiếng hát Boyzone trầm ấm phát ra từ quán.

Every day I love you
Every day I love you boy

Em gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

-Là thật à?

Câu hỏi của anh sau một hồi im lặng. Em không nói gì, chỉ khẽ gật nhẹ đầu. Yêu là thật. Vui thật. Giận hờn thật. Cười thật. Khóc thật. Đau thật. Và chia tay cũng là thật đó anh.

-Lí do?

Em chỉ cười nhẹ không nói. Chắc có lẽ anh và em điều là những người biết rõ lí do nhất. Hết yêu thì chia tay. Cái lí thuyết nghe chừng đơn giản ấy, nhẹ tênh tênh mà nặng đến vô cùng . Câu chúc em hạnh phúc của anh em chảng thể nào đáp lại, em không làm được anh à! Người ta không thể cười nói vô tư, chúc nhau những câu chúc ( theo em là sáo rỗng ) khi một trong hai người vẫn chưa quên được nhau. Gượng gạo lắm! Đướng về nhà chênh vênh. Năng chiều chập choạng tắt sau lưng. Như yêu thương cũng chỉ còn lại là những kỉ niệm le lói trong nhau. Chiếc xe bus lắc lư chòng chành qua những nẻo đường quanh co. Đường về hôm ấy cay xè, con phố quen thuộc nhạt nhòa, nhòe nhoẹt vun vút lùi lại phía sau , bỏ lại cô gái với cả một lối về ngơ ngác, ướt đẫm nỗi buồn.

“ Cứ ngỡ chia xa là một điều không thể
Hóa ra không gì là không thể phải không anh
Mình xa nhau, có lẽ vì tình quá chông chênh
Nên ta đã vô tình lạc mất nhau trên phố
Lạc mất nhau trong một chiều ngược gió
Lạc chốn đông người, em lạc chốn không anh…”
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn
Vậy là thêm một người nữa rời bỏ em. Thêm một yêu thương nữa quá khổ bàn tay mà em không cầm được. Thêm một yêu thương chưa trọn ven. À không, là không trọn vẹn mới đúng. Cuộc đời này vẫn thế, trò cút băt muôn đời vẫn là cái trò tưởng như chỉ có con nít mới chơi ai dè ngay cả người lớn cũng bị cuốn vào. Cũng chẳng ai biết rằng đến bao giờ mình mới có thể dừng lại bình yên bên một người. Gió cứ lãng du bên đời thổi mãi, yêu thương cứ tít tắp xa… 

Ai đó đã nói rằng, những người đến với ta trong cuộc đời này đều là sự sắp đặt của số phận. Họ đến và mang theo những phần đời khác, có thể vui, có thể buồn, có thể khóc, có thể cười…và tất nhiên không phải ai đến cũng là để ở lại. Họ dạy cho ta những bài học về gặp gỡ, về chia xa để ta biết trân trọng yêu thương mình đang có. Cóp nhặt những yêu thương rồi sẽ có một ngày, có một người ở bên ta đến mãi mãi. Sẽ là cái nắm tay đi đến cuối con đường…

Thanh Thảo

Truyện ngắn: Một lần yêu

Mười giờ ba mươi phút, Lam kéo cao chiếc cổ áo khoác, khẽ nhíu vai rồi cho hai tay vào túi áo bước ra khỏi đài phát thanh nơi cô đang làm việc, cái lạnh cuối thu khe khẽ thấm vào da thịt nhưng lòng Lam ấm áp vì có anh đi ngay sát cạnh. Anh lúc nào cũng vờ chạm vào tay Lam rồi hốt hoảng như va phải tảng băng trôi nào ấy, và sau đó cho nó chui tọt vào trong túi áo anh cùng cái đan tay thật chặt. Những cử chỉ đáng yêu như thế cứ lớn dần lên theo tháng theo ngày để dệt nên một tình yêu tưởng chừng sẽ mãi luôn bền chặt giữa Lam và anh. Người ta vốn hay bảo tình đầu như chân đi trên cát, tuy nhẹ mà thật sâu.

Ngày ấy, khi còn là sinh viên, những tháng ngày của Lam trôi qua trong những hoạt động Đoàn không biết mệt mỏi, trên những con đường khuya khi vừa chạy xong chương trình về, giữa những chuyến tình nguyện ngược xuôi, bên triền dài những đêm trắng ôn bài thi cử; và anh không biết từ lúc nào đã trở thành người bạn đồng hành luôn giúp đỡ và nhắc nhở cô. Anh là tiền bối trên Lam một khóa, anh nhiệt thành với công tác Đoàn và luôn biết cách quan tâm đến những người xung quanh, và rồi như một duyên kì ngộ, trong chuyến tình nguyện mùa hè xanh năm đó, Lam được xếp vào đội hình do anh phụ trách. Anh là một đội trưởng nghiêm túc, đầy trách nhiệm nhưng cũng cực kì hóm hỉnh, thói quen gắn kết những cá nhân trong đội ngày ấy của anh là mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều nhắn tin chúc ngủ ngon đến từng người, để rồi những ngày tháng dài mãi sau đó những tin nhắn đến và đi trong hộp thư điện thoại của Lam ngày một đầy hơn, và của anh cũng thế. Tình yêu của Lam và anh tự nhiên như những con suối nhỏ rạo rực vươn mình ra sông lớn, ào ạt và đầy đam mê.

- Em nghĩ điều gì khó có thể thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ nhau!

Người ta bảo thường trong hai kẻ yêu nhau sẽ có một người yêu nhiều hơn, Lam không biết trong tình yêu của mình Lam hay anh là người yêu nhiều hơn, nhưng dòng chảy nơi con suối nhỏ trong cô dường như chậm hơn so với trước. Ai cũng hiểu để có thể giữ cho thứ gọi là cảm xúc gắn với hai từ bền chặt theo đúng nghĩa của nó thì cần nhiều điều hơn bên cạnh cái yếu tố gọi là tình yêu. Tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế nội thất nhưng cái nghiệp đầu tiên mà Lam vướng chân vào và khiến cho chuỗi ngày Lam lao theo công việc không biết mệt mỏi bắt đầu lại là VJ cho đài phát thanh FM của thành phố. Mọi thứ tình cờ đến không ngờ tới được, khi cô bạn thân của Lam bất ngờ bị sốt cao trước ngày thi tuyển của đài, và rồi Lam đến đó thi để “lấy kinh nghiệm giùm tao” theo nguyện vọng của cô bạn. Không biết may mắn hay xui rủi thế nào, Lam được nhận. Có một vài thứ trong cuộc đời, dù ta có cố gắng đưa tay thật cao thì cũng không bao giờ với tới được, và có vài thứ ngược lại, chỉ cần đứng gần chút thôi nó sẽ tự nhiên hút lấy ta như là định mệnh. Cũng không rõ từ khi nào, Lam yêu hẳn công việc tay ngang này, nó không gò bó và đầy sáng tạo, như cái cách khi Lam chọn thiết kế nội thất. Mỗi người chỉ có riêng cho mình một quỹ thời gian nhất định, và nó cạn dần đi theo những khắc trôi qua. Lam bị cuốn phăng theo những chuỗi ngày vồn vã và bận rộn không có điểm dừng, cảm giác như thời sinh viên dài thêm ra, nhưng có một điều đã khác, anh không còn bên cô thường xuyên để bảo ban hay nhắc nhở nữa. Anh cũng có công việc của riêng mình, và cũng chẳng biết so với công việc của Lam, ai sẽ bận rộn hơn, nhưng kì thực lịch công việc ngược nhau đã khiến quỹ thời gian dành riêng cho anh và Lam cứ thế hạn hẹp dần, và không biết bằng cách nào Lam đã thích nghi với điều đó nhanh hơn cô có thể tưởng tượng.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ công việc mình yêu thích!

Và rồi Lam cũng may mắn dành được một cơ hội tốt để làm việc tại công ty thiết kế nội thất lớn nhất nhì của thành phố, đúng chuyên ngành mà cô học và là công ty đối tác với công ty anh. Anh vui, Lam cũng vui nhưng công việc lại một lần nữa cuốn Lam xoáy theo dòng thác thời gian, chỉ có trôi xuôi mà chẳng chảy ngược bao giờ, và rồi nụ cười của anh, của Lam mờ dần. Có đôi khi ta chẳng kịp cho bản thân một chút thời gian để suy nghĩ mà cứ để những thứ mới mẻ và thú vị của cuộc sống cuốn dần đi, Lam được công ty chọn đi tu nghiệp ở Italia một năm và có cơ hội cho vị trí trưởng phòng sau khi kết thúc khóa học. Lam không suy xét dù chỉ một giây, mọi thứ đến với cô dễ dàng đến khiến người khác phải ghen tỵ, món quà lớn như thế sao cô nỡ từ chối, và giọt nước tràn ly.

- Anh biết đó là cơ hội không phải ai cũng có mà, nhất là với một người mới như em. – Lam có phần lớn tiếng khi nghĩ rằng anh đã chẳng hiểu cho những điều đơn giản rằng thăng tiến trong công việc chứng tỏ là cô thực sự rất có năng lực.
- Anh hiểu, nhưng cùng lúc kiêm cả hai công việc khiến em và anh chẳng còn thời gian gặp nhau, giờ em quyết định đi đột ngột thế này mà chẳng thèm bàn trước với anh. – Giọng anh yếu ớt trước thái độ hung hăng của cô.
- Thì chẳng phải em đang bàn với anh đây sao, xong khóa học này là em cũng chính thức tập trung vào một thứ duy nhất rồi, vì anh, em sẽ bỏ công việc ở đài.
- Vậy… chúng ta cưới nhau trước khi em đi được không? – Anh đặt bàn tay Lam vào bàn tay mình, nhưng không nhìn cô như sợ câu trả lời mà anh biết chắc mình không mong đợi.
- Em chưa muốn, đợi em về rồi tính được không? – Lam nhíu mày, rút tay ra rồi vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh.

Đây không phải là lần đầu tiên anh đề cập với Lam chuyện này, những tháng ngày nhìn Lam mệt nhoài cả ngày với công việc chuyên môn rồi lại vội vội vàng vàng chạy đến phòng thu mà chẳng kịp ăn gì, anh rất xót. Khi chương trình mới được nghiệm thu, lại là chương trình do Lam đề xuất và lên ý tưởng, và được rất nhiều thính giả yêu thích là lúc cô phải kết thúc công việc lúc mười giờ đêm, anh cũng chỉ có thể đợi đón Lam về nhà mà chẳng thể giúp được gì cho cô, anh đã nghĩ đến việc hai đứa kết hôn sẽ tiện hơn cho cả anh và cô. Nhưng Lam đã phản đối. Rồi chẳng biết từ lúc nào quan điểm của anh và Lam chống nhau tới mức người này nói có thì người kia bảo không chứ chưa bao giờ là “có” và “cũng có thể” cả. Anh không thuyết phục bởi anh thừa biết tính Lam, cô cố chấp và ương bướng, khi đã nghĩ sẽ quyết định như thế thì chẳng khi nào cô thay đổi hay suy nghĩ lại, trừ khi quyết định của mình làm Lam hối hận. Mà khi hối hận thì đã quá muộn rồi. 

Và cứ thế, Lam đã đi.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ những cơ hội chỉ kịp đến một lần!

Ngày Lam trở về trời đang bắt đầu vào Đông, gió chỉ khe khẽ thôi nhưng hơi lạnh lại khiến con người ta có thể rùng mình. Cuối cùng thì chuyến đi gần ba năm của Lam cũng kết thúc, Lam chẳng nhớ nổi thời tiết tại sân bay Malpensa của thành phố Milano hôm cô về nước ra sao, nhưng cái ngày mưa tại Sài Gòn hôm Lam rời đi thì cô chẳng thể quên được. Hôm ấy anh không đến tiễn Lam, hoặc anh có đến nhưng cô chẳng biết, bởi cô đã đợi và đợi đến tận khi máy bay cất cánh vẫn không thể tin rằng cô chưa nhìn thấy ánh mắt tin tưởng nơi anh. Nơi mà Lam đang đứng là cây cầu ngày trước anh và cô hay đến, nay cũng trầm mặc lạ lùng…

- Đợi anh lâu không?

Lam ngẩng đầu quay người lại, cô trông đợi và cũng hồi hộp, người đó sẽ còn như xưa chứ. Nhưng trước mắt Lam chàng trai của ba năm về trước gần như thay đổi hoàn toàn, anh đen hơn, râu ria xồm xoàm hơn, cặp kính dày hơn nhưng chẳng che đi được đôi mắt đã bớt trong vắt, chỉ có một điều, anh trông vững chãi hơn, và trong lòng Lam lại gợn lên những xốn xang chẳng hợp lúc.

- Anh có hóa trang đâu mà em không nhận người quen thế? – Anh cười lớn trước ánh nhìn gần như sắp bào đi lớp da ngăm ngăm trên mặt anh.

Lam bật cười, không gượng gạo nhưng cũng chẳng tự nhiên, một chút xót xa, một chút hững hờ, “người quen”, người đã từng quen.

- Nếu mái tóc không dài hơn nhiều thì trông em không có gì khác trước hết, thật trùng hợp, vẫn là bộ quần áo này.

Vậy là hôm Lam đi anh đã đến, bởi ngày hôm nay gặp lại anh Lam đã chọn cho mình bộ quần áo mà hôm rời khỏi nơi này cô đã mặc. Anh vẫn nhớ!

- Nói gì đi chứ, em cứ để anh độc thoại mãi thế sao được?

Lam cười. – Không phải không nên dùng lại những câu nói của ngày xưa trong hoàn cảnh hiện tại hay sao?

Ngày trước những khi giận anh, Lam thường hay im lặng, mặc anh muốn nói gì nói, bởi tính Lam vốn nóng nảy, cô mà phản biện lại thể nào hai đứa cũng cãi nhau. Anh cứ lẽo đẽo theo cô, nghêu ngao hát và kể hết chuyện này đến chuyện khác, rồi khi chán chê mỏi mệt nghe anh bảo “em cứ định để anh độc thoại như thằng khùng thế này em mới vừa ý sao?” là cô lại bật cười và chẳng còn giận anh nữa.

- Anh không cố ý. Cứ tự nhiên mà thốt ra...
- Thiệp cưới cho em đâu? – Lam chặn ngang cái giọng trầm trầm của anh.

Cuộc đời vốn chẳng ai biết đâu trước ngày mai chứ nói chi chuyện tận hơn năm sau hay thậm chí là ba năm sau, khi những xa cách và hờn dỗi của tuổi trẻ đã kéo anh và Lam ngày một xa và xa hơn. Rồi những cơ hội cứ đến khiến Lam một lần nữa chẳng chịu từ bỏ và khi khoảng cách thời gian từ một năm đã kéo sang tận con số ba thì cũng là lúc anh mờ dần trong cuộc sống của Lam, còn Lam vượt khỏi tầm với của anh, cứ thế sợi dây kết nối họ cứ dãn dần ra và lững lờ trôi. Đâu ai biết trước rằng mẹ anh sẽ bệnh nặng và điều bà mong muốn là được nhìn thấy ngày vui của cậu con trai duy nhất, cũng đâu ai ngờ rằng lại có một cô gái âm thầm đứng bên cạnh anh suốt ngần ấy năm trời chỉ mong một lần anh thôi nhìn về phía Lam. Chắc rằng trên đời này cũng có tồn tại thứ gọi là định mệnh hay duyên nợ gì đó, và đó chính là duyên nợ mà anh phải trả. Anh đính hôn cách đây một năm rồi như đợi chờ điều gì đó nên cứ mãi ậm ờ một cái đám cưới, và khi không chờ đợi nữa anh lại cần một chút thời gian để dẹp yên những cảm xúc còn vướng víu trong lòng, đến khi anh quyết định phải tự mình buông bỏ và thiệp cưới đã đến tận tay bạn bè, thì anh nghe tin Lam về, còn Lam nghe tin anh sắp cưới.

Gió nhẹ thoảng qua tai nghe như một nụ cười buồn, Lam thả mình theo dòng kí ức của những tháng năm tươi xanh đã rất lâu về trước, có cả cái ngày anh ngây ngô tỏ tình với cô.

- Anh nghe người ta bảo nếu một cô gái đi cùng chàng trai mà cô ấy thích và nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong ngày thì sẽ ở bên chàng trai ấy mãi mãi đấy, em biết chuyện đó không?
- Nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong một ngày, làm gì có chuyện đó, anh đùa đấy hả?
- Thật, em không tin à, nhắm mắt lại đi.

Vậy mà cũng có một đứa con gái ngu ngơ không thua kém gì, vì tò mò mà nhắm chặt mắt nhưng không phải để thấy, bởi vì mắt nhắm thì có thấy được gì đâu, chỉ là cảm nhận được “Hoàng hôn” trong lúc ánh chiều hoàng hôn sắp tàn, cái kiểu chơi chữ tên mình của anh đều khiến Lam bật cười khi nhớ lại.

Anh đưa Lam về, vì chẳng thể đưa Lam đi đến tận cuối con đường như ngày xưa anh và Lam đã từng hẹn ước nên giờ đây anh chỉ có thể tiễn cô trên một đoạn ngắn của con đường, Lam nghe mà lòng thắt lại. Con người này, người mà Lam hết mực trân quý rồi rời đi, giờ lại đang ngay bên cạnh cô gần như khoảng cách giữa hai nhịp thở vậy mà Lam chẳng thể còn nắm giữ được nữa.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ sự an bài của định mệnh!

Đám cưới anh, Lam không đến, hay nói đúng hơn là không đủ can đảm để đến, anh cũng chẳng có thiệp cho cô, làm sao có thể nâng niu tấm thiệp cưới khi tên người con gái sánh duyên cùng anh không phải là Lam. Những mẩu đối thoại của ngày xưa lại chấp chới trong đầu Lam.

- Anh này, nếu sau này không cưới được nhau thì chúng ta sẽ ngoại tình nhé!
- Haha, anh chỉ ngoại tình với vợ anh thôi, và em phải là vợ của anh. Đó là số phận!

Nếu ai đó bảo rằng con người ta gặp gỡ và kết duyên cùng nhau là thuộc về số phận, mà đã là số phận thì dù có trốn đằng nào cũng sẽ không thoát khỏi thì Lam đành chấp nhận rằng anh không phải là số phận của cô.

“Các bạn biết không, khi một câu chuyện tình yêu dang dở người ta sẽ thường tìm lấy lý do nào đó để bấu víu và đổ lỗi, nếu không phải tại tôi thì là tại anh, hay tại ông Trời đã ác duyên với chúng ta. Nhưng thật ra bạn biết đấy, định mệnh đưa chúng ta gần nhau nhưng có giữ lấy nó hay không là do chúng ta quyết định, đừng nghĩ rằng ông Trời sẽ giữ nó giùm chúng ta, vì ông Trời ấy mà, ông Trời vốn thực sự thực sự rất bận. Vậy nên các bạn trẻ, nếu bạn yêu thương ai đó, yêu quý điều gì đó, hãy trân trọng khi còn có thể, vì chẳng ai biết trước được ngày mai, đừng bao giờ để mình phải hối tiếc vì đã không đủ quan tâm hay không đủ can đảm để giữ lấy những gì mà mình yêu quý. Còn bây giờ chúng ta cùng nhau nghe bài hát tiếp theo của chương trình nhé”. Giọng Lam trầm bổng và câu cuối cùng Lam thì thầm như chỉ cho chính mình nghe thấy “Chúc mừng anh, đám cưới người thương”.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?...
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Song Ngư
Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kĩ thuật: Đức Thụy - Hằng Nga - Lương Thiện
Sản xuất và quản lí bởi: Dalink Studio Group - Công ty CP Truyền thông VNNplus
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn / Lukhachdem Blog
Theo: Blogviet.com.vn

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Lời Hứa - Blog Những Lời Hứa

"My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... ...

***

Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi.

"Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?", "Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết". Bent cười, ôm choàng lấy Miên... Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen... Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi.

Lời Hứa - Blog Những Lời Hứa
Lời Hứa - Blog Những Lời Hứa
Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố thì Miên đã xua được gần hết cảm giác ngại ngùng. Miên nhớ lại lời cô bạn tham mưu: "Tất cả những ai quen nhau trên mạng khi lần đầu gặp gỡ đều cảm thấy một chút thất vọng. Ai vượt qua được cảm giác ban đầu đó thì còn, mà không được, thì coi như tiêu luôn". Liếc nhìn Bent, Miên thấy sau phút nồng hậu ban đầu, giờ anh cũng đang ngồi im, đôi mắt xanh lơ bối rối. Biết đâu chừng anh ấy cũng đang thất vọng... Bỗng cảm giác thân quen từ hơn ba trăm bức email chợt tràn ngập trong Miên, cô rụt rè đưa tay cầm lấy tay Bent... Anh quay lại, mỉm cười thật hiền, thế là phút lóng ngóng ban đầu đã qua đi.

Xe dừng trước khách sạn, Bent nhìn Miên, ngạc nhiên. Như đã nói trong email, anh tính sẽ ở lại nhà Miên. Trong không gian mạng anh đã đánh thức Miên dậy mỗi buổi sáng, uống cà phê với cô, đưa cô đến sở làm. Buổi tối Miên nấu cơm đợi anh về, anh vừa ăn vừa luôn miệng khen ngon... Ăn xong anh còn làm việc thêm ba tiếng đồng hồ trên máy tính, đêm nào Miên cũng phải nhắc anh đi ngủ sớm.

Vậy mà bây giờ Miên đưa anh đến một khách sạn! Miên lúng túng giải thích: Ở đây không giống trên mạng. Muốn được ở chung một nhà thì còn phải qua nhiều công đoạn lắm.

***

Khách sạn Hoa Tím nằm bên sông, nhỏ xinh và sạch sẽ, xây dựng đơn giản nhưng đẹp nhờ cảnh thiên nhiên bao quanh. Chọn khách sạn này, Miên đã hỏi thăm thông tin từ nhiều bạn bè trong ngành du lịch. Theo lời các bạn Miên, khách sạn này trông có vẻ giống một nơi ở ẩn, không có tiếng gõ cửa lúc đêm khuya. Trong lúc chờ Bent lên phòng cất hành lý và tắm, Miên đọc lại thực đơn để đặt bữa tối. "Theo em thì chị đừng gọi món vả chua. Sợ người nước ngoài chưa quen bụng với đồ ăn lên men của xứ mình". Cô gái ở khách sạn e dè đề nghị. Miên nghĩ cô ta có lý, nhưng món ăn này cô đã nhiều lần tả với Bent trong những bữa ăn chung trên mạng. Anh vẫn thường hỏi mỗi khi ngồi vào bàn ăn tưởng tượng giữa hai người. Vậy hôm nay cũng nên để anh nếm thử một chút, Miên tự nhủ, mình sẽ cẩn thận bảo anh ăn ít thôi.

Bữa ăn tối tuyệt vời. Một dĩa nhạc Schubert nhẹ nhàng tha thiết. Bàn ăn đặt bên cửa sổ. Xa xa là nhịp cầu lấp lánh đèn soi bóng trên sông. Bent ăn ngon miệng, anh đánh sạch cả dĩa vả chua. Đúng là bên ngoài trông anh hơi thô, bụng đã hơi mập, không lung linh như trong trí tưởng tượng của Miên. Nhưng cái quan trọng là mình phải biết mình muốn gì!

Ba mươi sáu tuổi, Miên không còn trẻ. Cuộc hôn nhân đầu đời đổ vỡ làm cô trở thành lầm lì khép kín hơn mười năm. Hơn mười năm sau khi chia tay Tuấn, Miên không quen thân được với một người đàn ông nào, chỉ vì luôn bị ám ảnh: họ lại sắp nói dối, sắp nói dối...

Sau này, khi công tác ở bộ phận đối ngoại có lần Miên nghe một khách nước ngoài than vãn: "Ở đây thật lạ, đôi khi chỉ một chuyện đơn giản, lý do đi trễ chẳng hạn người ta cũng không chịu nói thật". Ấn tượng về Tuấn bỗng quay lại, Miên bất giác lạnh người. Mười năm trước, điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ. Lần nào cô đi công tác, Tuấn cũng gọi điện cho cô mỗi đêm. "Anh đang ở đâu?". "Ở nhà, xem tivi, nhớ em lắm!". Miên xuýt xoa khuyên chồng đi ngủ sớm... Một hôm tình cờ nghe lọt vào trong điện thoại một âm thanh lạ, cô tò mò kiểm tra tổng đài, phát hiện ra số điện từ đó Tuấn gọi là số điện của một hộp đêm... Lúc đó, cô lạnh da gà, mỗi chân lông đều sởn ốc.

Từ đó Miên thận trọng, thận trọng thái quá đến nỗi chẳng tìm được cho mình một người đàn ông nào khác. "Muốn có tình yêu thì phải mở lòng ra chứ" - Bạn gái khuyên. Họ giới thiệu Bent. "Anh ấy là người tốt. Những người Việt qua bên đó công tác đều được Bent giúp đỡ. Thật thà như đếm và dễ tính vô cùng". Mấy dòng lý lịch trích ngang đó làm Miên tạm yên tâm. Khoảng cách xa làm Miên không bị ám ảnh bởi nỗi sợ đàn ông, rồi sự cô đơn làm cho trò chơi lứa đôi trên mạng dần dần trở nên một nửa cuộc sống.

Bây giờ Bent ngồi đây. Miên bắt đầu thôi không nhìn thấy cái bụng đã hơi mập, mái tóc bắt đầu thưa và những nếp nhăn nhỏ trên trán. Bây giờ cô thấy ánh mắt anh cởi mở, miệng cười thân thiện, những câu nói đùa hóm hỉnh thật dễ thương, đúng là hình ảnh đã thấy qua những bức thư. Những bức thư luôn kết thúc bằng dòng chữ ấm áp: "Lots of love from Bent" rồi "Lots of kisses from Bent "- rất nhiều tình yêu và cái hôn từ Bent.

"Anh muốn đến thăm nhà em, nơi anh đã đến nhiều lần lắm rồi". Bent bảo. Miên do dự. Bây giờ trời đã tối. Hàng xóm sẽ nghĩ sao khi thấy cô đột ngột xuất hiện với một ông Tây cao lêu đêu.

"Để mai đi anh", Miên hẹn. Miên đưa Bent đến một quán cà phê nhạc để anh có thể nghe Beethoven và uống một ly Brandy như anh vẫn thường miêu tả về những buổi tối một mình. Một nghệ sĩ vĩ cầm đang chơi nhạc cạnh cái lò sưởi cũ hắt lên một thứ ánh sáng ấm áp. Khi nghe hết bài Sonate moonlight, Bent đặt tay lên vai Miên, rồi cánh tay anh quàng quanh vai cô.

Họ chưa dám nói gì về tương lai, bởi cả hai đều cảm thấy trước hết phải làm sao cho những gì trong không gian mạng bước ra ngoài cuộc đời. Họ tiếp tục câu chuyện thường nói: những món ăn, thời tiết, những bộ phim rồi những dự tính cho tương lai, những kỷ niệm trong quãng đời quá khứ...

Miên bất giác bật ra một câu từ đâu đó sâu trong tâm tưởng: "Em chỉ mong lúc nào anh cũng nói thật với em về mọi chuyện". Bent mỉm cười: "Tất nhiên. Nói dối là một tội trọng, anh sẽ không bao giờ hạ mình làm chuyện đó".

***

Một tuần sau Bent đi. Miên hỏi cảm tưởng, Bent cười: "More than I can dream" - Còn hơn những gì anh có thể mơ. Anh ôm Miên thật chặt khi chia tay, lần này Miên không còn thấy ngượng ngùng nữa. "Anh sẽ quay lại chứ?". "Tất nhiên" Anh cúi xuống hôn từ biệt. Miên vòng hai tay quanh người anh siết chặt, cái bụng hơi cồm cộm của anh chạm vào dưới ngực, một cảm giác ngộ nghĩnh và thân thương. Bent chỉ vắng có hai hôm đi đường, sau đó lại trở về ngay với Miên... trên mạng. Những bức thư lại tiếp tục. Bây giờ hơi khác đi, những bức thư kết thúc bằng "Warmest hugs from Bent" - Bent ôm hôn thắm thiết. Sao thế, Miên cười thầm, bây giờ anh đã nhiễm ngôn ngữ chính trị rồi chắc?

Bốn tháng sau, đột nhiên Bent gửi mail hỏi Miên về giá đất, giá nhà. "Anh định sống ở đây sao?", "Tại sao không? Đi đi về về giữa hai châu lục, đó là cuộc sống mà ở đây nhiều người mơ ước". Một tháng trời, Miên đi hỏi rồi mail cho Bent cả một danh sách giá cả đủ loại đất từ mặt tiền đường phố đến đất rẻo ở ven sông.

Bent thì miệt mài làm việc. Bây giờ anh làm việc đến mười ba giờ một ngày, nhiều đêm ngủ gật bên máy tính. Kể với Miên, Miên xót cả ruột. Miên chẳng biết làm gì để giúp anh ngoài những lời chăm sóc. Nhớ ăn nhiều trái cây, ăn nhiều cá, nhớ cẩn thận khi lái xe trên đường. Thư của anh thưa hơn trước. Hai hôm một bức, rồi ba bốn hôm. Chỉ vì muốn có một chỗ ở đẹp mà anh phải hy sinh nhiều thế... Mỗi lần mở hộp thư không thấy Bent, Miên buồn hẫng cả người. "Bent, không cần phải vất vả thế, mình có thể ở trong căn nhà nhỏ của em mà!". Nhưng Bent bảo: "My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... Vậy là Miên lại thấy tin tưởng, lại vui...

***

Rồi tháng chín đến, mùa du lịch bắt đầu và bỗng nhiên đèn nickname của Bent tắt hẳn trên mạng. Trước đó Bent đã nói với Miên dự định tháng chín này về Huế. Hay là anh đã lên đường? Nhưng sao anh không nói gì với Miên? Anh muốn dành một ngạc nhiên bất ngờ?

Lòng Miên tưng bừng vui, cô lau dọn căn nhà nhỏ, mua thức ăn chất đầy tủ lạnh rồi dạo phố sắm cho mình vài bộ cánh mới. Lần này không phải quá e dè nữa, có thể để Bent về đây ăn cơm với mình, anh có vẻ thích hợp với cơm Á Đông, món vả chua anh còn xơi được cả dĩa nữa là.

Chuông điện thoại reo. Miên cầm máy, chắc chắn là Bent, ai có thể gọi vào giờ khuya khoắt như thế này.

"Cám ơn chị...", đó là tiếng bà chủ miếng đất - một trong những miếng đất mà Miên đã đi hỏi cách đây mấy tháng. "Tôi đã bán được miếng đất nặng vía cho ông Tây đó rồi, muốn gặp chị để gửi chút hoa hồng...".

Sao có thể như vậy được? Vậy là Bent đã về, nhưng đang ở đâu?

Miên gọi điện đến khách sạn Hoa Tím. Liên tục nghe trả lời: "Ông Bent Johnson có ở đây, nhưng ông ấy đi chưa về". Một cuốc taxi đến khách sạn, Miên được cô gái ở quầy tiếp tân mời ngồi chờ. Một tiếng, hai tiếng. Đây là lần đầu Miên ngồi đây vào buổi tối. Trông vẻ căng thẳng của Miên, cô gái làm ở khách sạn đến ngồi cạnh cô, bắt chuyện.

Miên nhìn kỹ cô gái: Đây chính là cô gái lần trước đã góp ý về món vả chua... Hôm ấy thu mình trong chiếc áo dày cộp trông cô có vẻ chất phác, nhưng giờ này với chiếc áo hai dây mềm mại trông cô thật sexy với khuôn mặt tuổi hai mươi và khóe môi đầy nhục cảm. Nghe Miên bảo là cùng làm việc với Bent, cô tâm sự:

"Chị làm việc được với Bent thật giỏi... Chưa thấy ai kỹ tính như anh ấy. Khiếp, mua có miếng đất nhỏ tẹo mà cũng hỏi lui hỏi tới giá cả, thuê phiên dịch đọc giấy tờ, lại còn bảo đã tham khảo nhiều nguồn tin... Em bực mình, dọa bỏ luôn, ảnh mới chịu dứt khoát ký giấy".

Mười ngày sau Bent làm đám cưới với cô dâu nhỏ hơn chú rể hơn ba mươi tuổi. Miên cũng nhận được thiếp mời. Dù vẫn còn khản giọng, sưng mắt, trán còn chưa hết mùi dầu gió, Miên cũng mặc chiếc áo đầm mới mua đi dự tiệc. Dù sao đi nữa, cũng đến để chúc mừng Bent quả thực đã được "nhiều hơn mơ ước", bởi dù sao, anh đã giữ lời, anh không hề nói dối khi bảo Miên: "Hãy chờ xem tương lai...".

Lời Hứa - Blog Những Lời Hứa / Lukhachdem Blog
Theo: www.truyenngan.com.vn