Hiển thị các bài đăng có nhãn Nỗi Nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nỗi Nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Sự hi sinh nhẹ nhàng

Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn
Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn
Có những tình yêu không cần bộc lộ như người ta thường nghĩ để thấy đó mới lạ hạnh phúc. Nhưng sự hi sinh thầm lặng, sự quan tâm nhẹ nhàng mà không cần nói thành lời cũng đủ làm hạnh phúc gia đình bền lâu. Tình yêu quan trọng ở những gì người ta làm chứ không phải những câu nói quan tâm quoa loa!... Đó là một sự hi sinh nhẹ nhàng cho tình yêu...

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.

Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp “ Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.

Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. 

Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.”

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.

Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn / Lukhachdem Blog
Bài Viết Được Sưu Tầm Trên Internet

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Cơn mưa và nỗi buồn, Hình ảnh những cơn mưa

Cơn mưa và nỗi buồn
Cơn mưa và nỗi buồn
Trời mưa và tôi buồn... Không hẳn lúc nào trời mưa cũng khiến tôi buồn và vì thế mà có lẽ tôi buồn nên tôi mới thấy trời mưa. 

Tôi buồn nên tôi chán nói, biếng cười, ngại giao tiếp... và cách tốt nhất để tận hưởng một nỗi buồn không gì khác hơn là ủ mình trong chăn thật ấm, co mình như một con ốc sên và cuộn tròn trong một cái mu rùa thật cứng.

Không hẳn lúc nào tôi buồn tôi cũng chui mình vào trong vỏ bọc và vì thế mà có lẽ do tôi thích được nằm trong một vỏ bọc nào đó nên tôi buồn cho tăng thêm phần thi vị. Vỏ bọc ấm áp, bình yên, không tiếng ồn ào, không chạm va những sự giả tạo, không đóng kịch bản thân, không diễn vai hời hợt, không nói cười đầu môi.

Tôi buồn nên trời mưa...

Khi người ta vui, người ta thường nhìn mọi thứ theo chiều hướng tích cực nhất có thể. Kể cả nỗi buồn của mình cũng có phương pháp giải quyết. Chẳng có gì là bế tắc, chẳng có gì khó khăn, chẳng có gì là không thể.

Khi người ta buồn, người ta thường nhìn mọi thứ theo chiều hướng tiêu cực nhất có thể. Kể cả niềm vui của mình cũng trở nên nhạt nhẽo tầm thường. Chán suy tư, ngại lý trí, chán mở rộng lòng mình, ngại phô bày hiện thực.

Trời mưa, tôi buồn...

Đôi khi tôi hay để bản thân tôi đi quá xa, đến tận cùng mọi thái cực, và vì thế mà thường nhìn thực tại chẳng được chỉnh chu, toàn diện. Có thể khô khan quá, có thể sướt mướt quá, có thể lý trí quá, có thể tình cảm quá... Luôn có những từ "quá" trong những lúc giông bão mưa rơi...

Trong những thời điểm mà từ "quá" hoành hành, tôi thường nói rất nhiều, cười rất nhiều, khóc rất nhiều và im lặng cũng rất lâu... Mọi cung bậc cảm xúc luôn nằm ở những nốt cao nhất hoặc thấp nhấp, không lưng chừng, không lửng lơ, không ngập ngừng và cũng chẳng có vẻ gì là e ngại...

Tôi buồn, trời mưa...

Trời mưa không phải là tất cả những gì của tự nhiên. Ngoài nó ra còn có trời nắng. Nhưng khi mưa, tôi chỉ biết mưa thôi, chẳng biết nắng là gì. Tôi mặc định luôn cho mình một xúc cảm: trời mưa, suốt ngày mưa, mưa mãi, mưa hoài, mưa mưa mưa...

Tôi buồn không phải là tất cả những gì của tôi. Ngoài nỗi buồn còn có niềm vui. Nhưng khi buồn, tôi chỉ biết có buồn thôi, đừng cố làm cho tôi vui làm gì. Tôi đang buồn đấy, đang nhìn mọi thứ tiêu cực lắm đấy, đang chán đời lắm đấy, đang muốn tự tử lắm đấy...

Mưa và nắng, buồn và vui...

Chính cái thực tại tự nhiên khiến tôi ngộ nhận một chiều
Chính cái thực tại tâm tưởng khiến tôi cứ mãi dệt lá thêu hoa cho những điều không thật

Tôi ngộ nhận, nhưng không hề ảo tưởng
Chỉ là ngộ nhận hai chiều cho những hiện tượng chỉ hiển bày có một chiều của nó mà thôi

Hình ảnh những cơn mưa










Cơn mưa và nỗi buồn / Lukhachdem

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Những cơn mưa về ru nỗi nhớ

Yêu 24/7 - Tháng 11 mang những cơn mưa về ru lại nỗi nhớ, nối những trái tim đang bỏ ngỏ xích lại gần nhau. Có ai đó đã nói rằng hãy yêu nhau trong tháng 11, trong mùa mưa bay.

***

Linh Chi lặng lẽ ngồi trên cái giường nhỏ, cô nghĩ về thứ gì đó xa xăm. Cô cười một cách vô thức. Có lẽ tháng 11 đến với cô nhẹ nhàng và mang đến nhiều điều bất ngờ hơn cô nghĩ. Cô yêu cái tháng 11, tháng mà những tâm hồn tìm đến nhau, tháng của tình yêu, mặc dù đối với cô, tình yêu là thứ gì đó xa hoa và cô sẽ không bao giờ nghĩ đến nó. Không bao giờ nghĩ đến? Không hẳn là như vậy mà trong thời điểm này, cô chưa nghĩ việc mình có thể yêu ai hay ai đó sẽ yêu mình. Nhưng chỉ biết một điều rằng: trong cô không còn cảm giác của hương vị tình yêu hay đại loại là thứ tình cảm như vậy. 
Những cơn mưa về ru nỗi nhớ

Vào mùa này, không biết bao nhiêu mảnh hồn lặng lẽ bắt gặp nhau nhưng sẽ có những con người hạnh phúc trong dư vị tình yêu và đâu đó cũng vương vấn những giọt nước mắt của nỗi đau. Nhưng ắt hẳn, tình yêu vào tháng này sẽ rất đẹp. Tháng mà Linh Chi thấy cuộc đời ý nghĩa hơn bao giờ hết, dù buồn hay vui thì ở cô luôn có một sức sống, một cái nhìn rất lạ. Một nụ cười trên môi luôn là động lực để cô bắt đầu với tất cả suy nghĩ, công việc hay bất cứ thứ gì. Cô yêu tất cả những gì xung quanh; yêu bản thân mình hơn.

Từng cơn gió rít lên, rượt theo nhau. Mưa ào ạt trút nước như đang tắm cho vạn vật sau những ngày nắng cháy. Chuông điện thoại reo lên, bản nhạc mà cô rất thích cũng hòa vang :

- Linh Chi à, đang làm gì đó, Nha Trang có bão đấy, không thể tin được mày à, vui thật, mày thấy không? Ra xem đi. Đó là cuộc gọi từ Hoài Anh, cô bạn thân nơi thành phố xa lạ này.

- Ừ, bão Nha Trang? Thú vị đấy.

Tắt máy, Linh Chi bước ra khỏi cái giường ấm áp, chạy ùa ra hành lang. Cái cảm giác lạnh run người ập đến.

“Gió to quá, có lẽ là bão đối với người dân nơi đây, bão xuất hiện tại một thành phố mà người ta khi thấy bão chỉ muốn ra xem thế nào!....” - Cô suy nghĩ.

Cũng như mọi người, cô tò mò cơn bão ở Nha Trang, nó có khác ở miền quê thân thương của cô. Cô khoác lên mình một chiếc áo ấm nhẹ, khẽ nép đứng bên cạnh cánh cửa, cảm nhận từng đợt gió run lên, từng cơn mưa triền miên đến vô tình. 

Cô thững thờ, đang suy tư về điều gì đó. 

- Lạnh thật đấy, không biết giờ này nó đang làm gì nữa? Linh Chi tự nhủ.

Khúc nhạc: Love, love, love ngân lên bất chợt khiến cô giật mình.

- Mày đang làm chi đó? Nghe nói Nha Trang xuất hiện bão, tình hình thế nào hả? - Một thoáng hương vị quê hương, cái giọng xứ Nghệ nghe thật ấm lòng!

- À, thông tin nhanh đấy, vừa mới nghĩ đến mày xong. Không biết người ta thế nào chứ tao thấy không hẳn là bão, chỉ là mưa to hơn thường, gió mạnh hơn thôi. 

- Con quỷ, mày nói hay nhỉ. Đang làm chi? 

- Ngắm bão! Thú vị không?

- Chỉ có mày mới thấy thú vị thôi, coi chừng bão cuốn đi đó. 

- Cũng mong cuốn thử xem thế nào.

- Thế còn mày, báo cáo tình hình xem nào?

- Tốt, tất cả đều diễn ra bình thường, chỉ mỗi việc là thèm vị quê nhà thôi. Nhớ mày quá Chi à…!

Linh Chi lặng người, nước mắt cô ứa ra.

- Chi à, mày không sao chứ?

- À, ừ, không sao! Tao cũng nhớ mày, nhiều lắm, thật đấy.

- An này, tao muốn về nhà!

- Ầy, thôi nhé, cố gắng học hành đi nàng, tết về anh em ta lại sum họp. Đừng có mà khóc lóc đó nha. 

- Biết rồi! Câu trả lời cho qua chuyện của cô.

- Thôi vào phòng đi, coi cảm lạnh đấy, nói chuyện mày sau, tao đi làm chút việc đây.

- Ừ đi đi. Pipi mày.

Linh Chi vẫn đứng đó, nước mắt vẫn cứ rơi, rơi trong nỗi nhớ, rơi về quá khứ. 

Mưa nhỏ dần, gió cũng nhẹ hơn. Linh Chi lau vội dòng nước mắt, bước vào phòng một cách tư lự.

“Linh Chi, đi café đi.” Cuộc gọi từ Hoài Anh

Cô đồng ý không chút lưỡng lự.

- Quán cũ nhé nàng, tao đang ở đó.

Linh Chi thay đồ và khẽ từng bước đi. Nở một nụ cười, cô thấy lòng mình như được sưởi ấm hơn.

Ngoài đường, dòng người vẫn qua lại sau những gì được gọi là bão vừa rồi. Những cặp tình nhân tay trong tay lãng mạn. Linh Chi ngưng lại một lúc, có một chút hụt hẫng giữa dòng đời. Hai tay đưa vào túi áo, cô bước đi.

- Hi, Anh.

- Lâu quá đó, tưởng ai bắt mày rồi chớ. Uống gì?

- Ca cao nóng.

Quán hôm nay cũng vắng người, có lẽ do mưa gió là thế. Hoài Anh đang cắm cúi đọc truyện. Một bản tình ca ngân lên da diết. Linh Chi nhìn mọi thứ xung quanh. Mưa lại bắt đầu nặng dần, gió cũng đủ mạnh 
đẩy người qua lại một cách vội vã.

Nhâm nhi tách cacao, nhìn những cánh hoa giấy bay trong màn mưa, đẹp một cách lạ thường. Những cánh hoa bay, bay trong nỗi nhớ, bay theo gió để rồi gió cuốn hoa về đâu. Trên cây, còn vương lại những bông hoa rung rinh, khép nép giữa nàng mưa nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thiên phú của tự nhiên.

Bản nhạc say đắm lòng người thấm dần trong hồn cô và mang ký ức ùa về. Những ngón tay đan vào nhau, như một cơn bão lòng, cô nhớ về những người đi ngang qua cuộc đời cô. 

Một mối tình đầu đầy lãng mạn như bản nhạc hiện tại đang vang. Những câu chuyện của thời sinh viên khi cô chưa bước vào cánh cửa đại học khiến cô mỉm cười hay những bài hát tặng riêng cho cô làm cô thấy yêu đời và yêu người hơn. Rồi những lúc hờn dỗi vu vơ nhưng cũng chẳng được bao lâu. Và lần đầu tiên người ta khóc vì cô, khóc trong mưa! Cô nghẹn ngào! Người ta bảo, khi đàn ông khóc vì một người con gái thì người ta đã yêu thật lòng. Cô tự nhủ: “ hóa ra cũng có người yêu mình thật lòng đến thế, chỉ có anh và riêng anh mà thôi”. Cô cũng thấy nhẹ lòng và có cảm giác hạnh phúc. Mối tình đầu là thế, cũng giống hầu hết với mọi người, mối tình đầu là kỷ niệm đẹp. Cô yêu anh chỉ vì yêu thôi!

Linh Chi khoác vội chiếc áo, trời có vẻ lạnh hơn trong khi Hoài Anh vẫn cắm cúi với cuốn sách của mình mà không cần biết mọi thứ xung quang mình. Thỉnh thoảng cô có nhìn Linh Chi mỉm cười một cách tinh quái. Hay chăng cô bạn không muốn cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh Chi nên chọn cho mình lòng trung thành với những câu truyện.

Giữa chốn thị thành không người thân này thì Hoài Anh là điểm tựa lớn nhất của cô. Cô quý nàng và trân trọng tình bạn giữa hai người. Bao chuyện vui buồn, nỗi niềm, bao mối tình của cô, Hoài Anh là người lưu trữ và đến lúc cần, nàng có thể lấy ra để tư vấn, giảng giải. Tâm hồn cô luôn được sưởi ấm bởi lòng chân thành của nàng. Hoài Anh là những gì cô có và cô cần. Cô thầm cảm ơn vì người bạn như nàng.

Gió rít từng cơn mạnh hơn, Linh Chi nhớ lại những ngày ấy, con người ấy với dòng lệ cay cay. 

“Biển giờ này có dự dội lắm không, có âm ỉ như lòng mình chăng? - Linh Chi nghĩ.

Vốn dĩ biển là nơi gắn nhiều kỷ niệm với cô, cũng là nơi yêu thương trở lại trong một cô gái không còn đủ tự tin để yêu vào ai. Ấy vậy mà, cô đã yêu, yêu thêm lần nữa. Một bờ vai ấm áp, rồi những cái nắm tay lang thang trên đường phố hay hạnh phúc trong cái níu tay nhẹ nhàng, sự quan tâm không quá đặc biệt. Bao nhiêu là cảm xúc như muốn giăng xé lòng cô. Một sự cô đơn, lạc lõng giữa cái thời tiết của mưa bão giăng kín tâm hồn nhỏ nhoi, mặc dù ngồi với cô là Hoài Anh, người mà cô có thể nói ra hết mọi tâm can. Nhưng đó chỉ là cảm xúc, cảm xúc trong thời khắc của mùa mưa khiến con người ta dễ tổn thương, khiến con người ta chỉ muốn lẳng lặng để lắng nghe quá khứ mà thôi. Một cảm xúc bất chợt hay đúng hơn là nỗi nhớ trong màn mưa để khi nắng trở về, cầu vồng xuất hiện thì quá khứ ấy sẽ khép lại.Và đó cũng là thời điểm mỏng manh ngang qua để ta nhìn lại tất cả sau dòng chảy của cuộc sống. 

“Dù sao quá khứ vẫn là quá khứ, đôi khi đánh thức quá khứ để ta thấy hương vị của cuộc đời rồi đem nó nhốt vào một không gian nào đó và ngủ yên”. - Linh Chi tự nhủ với lòng mình. 

Một chút dư vị của ca cao và cách suy nghĩ tích cực cũng thấy ấm lòng hơn. Cô khẽ cười. Cô nhìn Hoài Anh chăm chú và chợt nhận ra: nàng rất đáng yêu và cũng thật dịu dàng sau vẻ ngoài đầy cá tính. 

Hoài Anh gấp cuốn sách lại rồi đưa cho Linh Chi: “ Đọc đi”. Có vẻ như cô nàng đọc được tâm trạng của Linh Chi vậy, mặc dù trong lúc Linh Chi đang bần thần với dòng suy nghĩ và nàng thì hý hoáy đọc truyện. 
Có lẽ thế nên Hoài Anh mới được gọi là nới cất trữ cảm xúc của Linh Chi chăng?

Tình yêu từ những cơn mưa tháng 11” – Đó là tên cuốn sách. Xem ra nó có vẻ hay, hay từ cái tựa đề. 

Tháng 11 mang những cơn mưa về ru lại nỗi nhớ, nối những trái tim đang bỏ ngỏ xích lại gần nhau. Có ai đó đã nói rằng hãy yêu nhau trong tháng 11, trong mùa mưa bay. Linh Chi không hiểu vì sao lại thế, chỉ nghĩ: “Liệu còn có ai yêu mình như thế, còn có ai sẽ khóc vì một người ra đi như mối tình đầu vậy. Tình yêu ư, đó là thứ xa xỉ quá mà bản thân không dám nghĩ tới và khiến người ta không còn cảm giác để yêu”.

Sau những con người bước vội trong đời cô, có lẽ rất lâu nữa cô sẽ lại yêu, đôi khi yêu một cách say đắm hơn. Nhưng giờ, khi nhìn lại cô thấy FA cũng thật hạnh phúc và thú vị hơn nhiều. Hạnh phúc từ cách nghĩ, từ cô bạn thân, từ những cơn mưa, từ những cơn bão lòng.

Giữa cuộc sống bộn bề, có bao nhiêu là lối đi nhưng chọn cách đi như thế nào mới là điều quan trọng. Cô yêu cuộc sống hiện tại, yêu tháng 11 - NOVEMBER LOVE.

Yêu cơn bão vừa rồi….Bão trong mắt em.

• Gửi từ Rùa con (caothiluyen…@...)
Theo: Blogviet.com.vn

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Truyện tranh Thư gửi nỗi buồn

Truyện tranh Thư gửi nỗi buồn - Bộ tranh "Thư gửi nỗi buồn" của tác giả trẻ Thăng Fly đánh trúng vào tâm lý của nhiều bạn trẻ ... Gặp tác giả bộ truyện tranh gây sốt tại đây.
Truyện tranh Thư gửi nỗi buồn