Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Yêu thương không phân biệt một ai

Blog Tháng 5 - Yêu thương không phân biệt một ai“Véo!”


Chiếc xe máy phóng vèo trong con hẻm nhỏ, bất chấp tiếng la oai oái của các cô bán hàng rong đang lục đục kéo hàng ra đường buổi sớm.

“Cha mày, thằng quỷ sứ! Định chạy cho kịp giờ liệm hả mày?” – Nhỏ Vy chống nạnh, hất cái nón trên đầu ra sau lưng, lớn tiếng mắng xối xả vào chiếc Dream mới chạy qua đây thôi mà bây giờ chỉ còn lại làn khói!

“Quỷ gì đâu không hà, mới sáng sớm đã bị ám quẻ rồi, không biết cả ngày nay có mần ăn được gì hông biết!” – Nhỏ làu bàu trong miệng, đoạn cúi người xuống xốc lại gánh hàng hột vịt lộn còn nóng hổi bên trong.
“Thôi đi cô hai ơi, chuyện này xảy ra như cơm bữa, chẳng ai dám lớn tiếng mắng mỏ bọn nó. Bọn tui già rồi, nói cho mà bọn nó phá hàng thì khổ cả đám! Chuyện này tốt nhất sau này cô bớt quản lại đi!” – Chị Tư bán vé số vừa đếm tiền, vừa quay sang nhắc nhở nhỏ.
Yêu thương không phân biệt một ai

“Nói gì thì nói chứ còn có luật pháp mà chị, làm gì bọn nó dám càn rỡ như thế chứ?” – Nhỏ Vy không tin, kéo khẩu trang lên che kín gần nửa khuôn mặt, khom lưng gánh gánh hàng lên vai.

“Xùy, luật với chả pháp! Ở cái hẻm này mà nói, bọn nó chính là “Luật”. Chưa nghe qua câu, “Phép vua còn thua lệ làng” bao giờ à?” – Chú Tài xe ôm vừa nhồm nhoàm nhai ổ bánh mỳ trong tay, vừa đưa mắt liếc nhỏ, bụng thầm bảo dạ, “Đúng là lính mới, chả biết trời cao đất dày là cái quái gì!”

“Ồ, ghê thế cơ ạ?” – nghe ra mùi nguy hiểm trong giọng chú Tài xe ôm, nhỏ cũng không dám trả treo gì nữa.
Chú Tài xe ôm không thèm trả lời, chỉ hừ lạnh một tiếng đầy cảnh cáo.
“Cháu đi trước đây ạ, hơ hơ, nắng quá đi mất!” – nhỏ Vy thức thời nuốt mấy chữ sau cùng lại.
Tự nhiên bỗng ngộ ra một chân lý: Tốt nhất là ngậm miệng chặt lại, an toàn là trên hết cái đã!
***
“Ê, thằng nhỏ! Tránh sang một bên đứng đi, chỗ này chị mày đang bán!”

Giọng nói lanh lảnh mang theo ba mùi dấm chua, bảy mùi thuốc súng vang lên. Nghĩa sẹo cau mày, đẩy mũ lưỡi trai nhìn lên.

Á à, hóa ra là nhỏ bán hột vịt lộn kiêm luôn đậu phộng rang trong hẻm! Nhỏ này hình như người mới, trôi dạt về đây tầm tháng nay đổ lại chớ mấy. Vậy mà dám hống hách lớn giọng đuổi người kia đấy? Gã vừa bực bội, lại vừa có chút hiếu kỳ.

“Này, lớn hơn người ta bao nhiêu mà bày đặt gọi thằng nhỏ này, thằng nhỏ kia vậy hả?” – Trông nhỏ này thì chắc mẫm tầm mười tám, mười chín là hết cỡ rồi. Ngon, đâu đến lượt mà lên giọng “chị hai” với anh?
“Xê ra, xê ra!” – Vừa nói, hai tay nhỏ vừa dang ra, đẩy đẩy chiếc Dream đang nghẹo đầu sang một bên của gã – “Nhìn mặt là biết chú em non choẹt rồi, không kêu thằng nhỏ chả nhẽ lại gọi là anh? Mơ đi cưng!”

“Mèn đét ơi, cái mỗm chu chu lên kìa! Trông cứ như sắp cắn người đến nơi ấy nhở?” – Nhìn cái môi dưới đang cong cong lên của nhỏ, cộng thêm sắc hồng của cái nắng gắt buổi trưa hắt lên một bên sườn mặt. Gã bỗng thấy con nhỏ đanh đá này cũng có nét dễ thương!

“Vô duyên! Ừ, mà nếu mày còn không tránh thì chị đây cũng không ngại cắn người đâu, nhá!” – Vừa nói, nhỏ vừa xắn tay áo như mấy con gà chọi sắp sửa lao vào chiến đấu ấy.

“Này, nhắc lại nhé, cấm có gọi anh đây là nhóc, cũng cấm được lên cái giọng kẻ cả thế kia, nhé! Con bé này bao tuổi mà hống hách dữ vậy chị Bông?” – Gã liếc nhỏ một cái thiệt dài, rồi quay sang chị Bông đang bán hàng trái cây bên cạnh hỏi.

“Ha ha, con bé này nhìn thế chứ cũng lớn tuổi rồi, chú mày hỏi nó luôn đi chứ hỏi chị mần gì?” – Chị Bông đá mắt, mỉm cười sung sướng, một tay cầm nón quạt lấy quạt để.

“Này bé yêu, năm nay bao tuổi rồi? Nói đi rồi anh nhường chỗ cho mà bán chiều!” – Gã ngả ngớn vươn tay, định tóm lấy cái khẩu trang con nhỏ vừa kéo lên che kín mít nửa khuôn mặt nhỏ nhắn kia.

“Này nhóc, chị có võ đấy nhé, kara đệ tam đẳng nhá, không đùa đâu! Đừng có mà giở trò thả dê non dê già ở đây!” – Con nhỏ trợn mắt, chống nạnh sừng cồ lên. Hẳn là đã bị hành động vừa nãy của gã chọc giận rồi.
“Gớm, giọng chua thấy ớn luôn!” – Gã xùy một tiếng, bĩu môi gạt chân chống xe, nhích ra phía sau một khoảng chừa “mặt tiền” cho nhỏ ngồi. Vài gã xe ôm đứng gần đấy huýt sáo, buông vài câu bông đùa.
“Chu choa, hôm nay mày ga-lăng ghê nha Nghĩa sẹo!”

“Gớm, chiều nay chắc có bão ghé qua rồi, thằng Nghĩa hôm nay anh hùng cứu mỹ nhân, chấp nhận nhường bóng mát mà phơi lưng chịu nắng! Ha ha ha!”

Đậy tờ báo lên mặt, miệng khẽ huýt một bản nhạc quen thuộc. Gã nhắm mắt thả lỏng cơ thể, gác chân lên cần cổ xe, đánh một giấc. Bất giác hình dung ra được cái mỗm đang chu chu ra của nhỏ lúc nãy, tự nhiên phát hiện hôm nay mình dễ tính chi lạ!
oOo
“Ê, Nghĩa sẹo, tối nay nghỉ một bữa đi hẻm số 8 lấy tiền cho đại ca!”- thằng Tám Hùng phì phèo với điếu thuốc trên tay, hất đầu thông báo cho gã.

“Ok, như giờ cũ?” – Nghĩa sẹo phanh xe lại, xoay đầu nhìn bốn gã trai mình xăm mấy chữ hận đời, hận tình, hận luôn cả mình ấy đang đứng tán gái trên vỉa hè.

“Ừ! Giờ cũ! Nhớ đúng hẹn nghen mày, đầu quán bà Năm số đề!” – Tám Hùng ném điếu thuốc trên tay xuống đất, dùng chân dí dí vài cái.

“Ế, người đẹp…” – một gã mặt rỗ huýt sáo mấy tiếng, bước xuống lề đường.
Tám Hùng quét mắt nhìn sang, thản nhiên không nói một lời.

“Mấy thằng này, muốn gì hả?” – nhỏ Vy vùng khỏi tay của gã nọ, nắm chặt gánh hàng trên vai, đứng nép vào lề đường. Vốn dĩ định im lặng bước qua luôn, coi như không nghe không thấy mấy lời chọc ghẹo vô bổ kia. Tiếc là cái gã trên lề đường này lại quá lỳ lợm, không động tay động chân với nhỏ thì chắc ăn không ngon, ngủ không yên ấy!

“Xời ơi, người đẹp mà khó tánh gì đâu à, cho anh nhìn mặt cái coi!” – thêm một gã trai càn rỡ bước đến, buông lời trêu ghẹo, tay không nén được vươn tới, sờ mó gánh vịt lộn.

“Ố ố la la, là trứng vịt lộn nha. Tuyệt cú mèo! Hô hố!”

Nhỏ Vy bặm môi im lặng, mắt trợn trừng lên như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
“Bốp!”
“Mẹ kiếp! Tụi mày điên rồi à? Giữa phố mà dám động tay động chân với con gái người ta! Muốn lên phường uống trà xơi nước hả?”

Tám Hùng quát ba thằng đàn em, mắt lăm lăm nhìn về phía Nghĩa sẹo nãy giờ vẫn còn chưa nổ xe rời đi.
“Anh, bọn em chỉ muốn đùa chút thôi mà, sao hôm nay anh lại…”

“Mày ngu vừa thôi!” – Tám Hùng giơ nắm đấm lên, dí dí vào mặt gã vừa nói xong, hất đầu ra hiệu phía sau.
Gã đàn em hiểu ý, quay đầu ra sau. Quả nhiên, phía sau có hai anh cảnh sát mặc áo xanh đang đi tuần trên đường, chỉ còn cách mấy bước thôi là đến gần tụi nó.

Nghĩa sẹo cũng quay đầu nhìn ra phía sau, không nói một lời, rồ ga phóng đi.

Nhỏ Vy thấy bốn gã trai không còn dây dưa với mình nữa, thức thời không nói nhiều, nắm chặt gánh hàng, vừa đi vừa chạy thoát thân. Lòng thầm cảm tạ cái gã mặt sẹo vừa rồi và cả hai chú công an đẹp trai phía sau, mặc dù nhỏ không có lòng dạ nào mà ngắm nghía và không quên nguyền rủa tổ tông tám đời của bốn gã côn đồ kia.

***

Nhỏ Vy nằm nay hai mươi tuổi, quê ở miền Tây, lên Sài Gòn bán hột vịt lộn thông qua bà dì bên cậu dắt mối. Bà dì họ mấy chục đời bắn tên không tới ấy vốn dĩ định làm mai cho nhỏ một ông chồng Hàn Quốc, ngờ đâu khi giấy tờ còn chưa làm xong xuôi thì gã đàn ông ấy phát bệnh, lăn đùng ra chết ở bển. Bà dì họ sợ quá, sợ nhỏ có tướng sát chồng, bèn thôi. Nhỏ Vy lên thành phố được một tuần thì bà dì họ biến mất, chỉ để lại mảnh giấy bảo tới khu nhà trọ của dân tứ xứ, tìm một dì tên Hồng, xin cho cái nghề trụ lại Sài Gòn, còn không thì tự kiếm tiền mà khăn gói về quê. Từ đó tới nay đã được tháng rưỡi hơn, nhỏ Vy cũng ngộ ra được một điều, có khi ở lại Sài Gòn lất phất làm ăn mà dễ kiếm tiền hơn là ở quê bắt ốc. Hơn nữa, nhỏ còn hai đứa em ở quê còn chưa học xong cấp hai. Thế là quyết định “hy sinh đời chị, củng cố đời em”. Cũng có lúc suy nghĩ, buôn bán này lâu dài rồi có vốn, có khi dành dụm được một khoản kha khá mà gửi về quê phụ giúp gia đình.

Nhìn đám mây mù che khuất đi chút ánh sáng của mảnh trăng giữa tháng, nhỏ Vy vươn tay kéo chiếc chuông gió treo trước cửa sổ, tạo ra âm thanh leng keng quen thuộc đến não nề. Thầm nghĩ, đến bao giờ nhỏ mới được thưởng thức hết vẻ đẹp của ánh trăng ấy, một cách trọn vẹn đây?

Gió loạt xoạt trước hiên, thổi tung đám giấy tờ ngổn ngang trên bàn, đồng thời cũng làm rối tung mái tóc dài của nhỏ. Nhỏ Vy vươn tay ra toan kéo tấm rèm che trước cửa lại. Bỗng “soạt” một tiếng, tiếp sau đó là hai tiếng “rầm, rầm” vang lên. Nhỏ giật nảy người, linh tính cho biết, trong hẻm này lại sắp sửa có cảnh đánh nhau. Vội vã xô ghế đứng dậy khóa cửa lại, nhỏ vừa run vừa tò mò, chốc chốc lại kéo rèm cửa, dòm qua lỗ thông gió.

Khoảng 10 giờ hơn, cả con hẻm nhỏ xôn xao hẳn lên. Tiếng chó sủa đinh tai nhức óc, tiếng chửi thề xối xả, tiếng gậy, dao, mã tấu mài sát dưới lòng đường, tiếng xe mấy rồ ga, tiếng bước chân chạy xầm xập…

Nhỏ Vy nằm trên giường, kéo chăn che kín tai, đầu óc căng như dây đàn. Đêm mùa hè nóng nực, vậy mà bây giờ nhỏ chỉ thấy lạnh run, có trùm chăn kín đầu cũng không sao yên ấm nổi. Trong nỗi sợ hãi thom thóp ấy, mãi cho tới gần hai giờ sáng mới thiêm thiếp ngủ đi.

Nhưng chỉ được một lúc sau, trong đêm vắng, tiếng ho khụ khụ vẳng đến, tiếp theo đó là tiếng rên rỉ lúc gần lúc xa. Nhỏ Vy giật nảy người dậy, cố gắng vểnh tai lên để xác định cho kỹ là mình có nghe nhầm hay không. Chân lò dò mang đôi dép lê vào, nhỏ cầm lấy cây đèn pin để trên đầu giường, mon men bước đến bên cánh cửa, áp tai vào một lần nữa.

“Mở cửa ra ngay đi, nếu không ngày mai cô đừng mong sống nổi với tui!” – trong đêm tối vang lên tiếng gầm gừ đầy đe dọa của đàn ông.

Nhỏ Vy hoàn toàn bị dọa đến mức nhảy dựng lên, tim lộn ngược lên đầu, hai chân thì run lẩy bẩy như người bị trúng gió. Nhưng tuyệt nhiên nín lặng, chỉ ôm ngực thật chặt, một lần nữa ghé mắt nhìn qua cái lỗ nhỏ xíu trên cửa.

Chết cha! Là gã!

“Tui biết cô dậy rồi, mau mở cửa ra đi. Hừ! Mẹ kiếp, bên ngoài lạnh thấy bà nó lun!” – Gã văng lên một tràng tục tiểu, đồng thời đập uỳnh uỳnh vào cửa – “Không mở thì ngày mai cô chết chắc!”

Hình như biết nhỏ Vy cũng thuộc dạng gan lỳ, ngang như ghẹ, gã hầm hè tiếp mấy tiếng nữa mới chịu thôi.
Quả nhiên, nhỏ Vy giật nảy người, âm thầm nuốt nước bọt, không dám làm trái lệnh “ngài giang hồ” một câu.
---
“Phòng gì như cái bãi đổ nát vậy?” – Nghĩa sẹo nhìn ngó xung quanh gian phòng, rồi phán thêm một câu – “…hình như cô chưa bao giờ dọn dẹp nó thì phải?”
Mí mắt nhỏ Vy giật giật, tay cũng không nhịn được mà chà thêm mấy cái.
“Ê, ê… Gì mà chà mạnh vậy hả? Cô là con gì đấy hả?”
“Tui là con gì bộ anh nhìn mà không biết hả?” – nhỏ Vy hai mắt long lên sòng sọc, hận một nỗi không thể bóp cho cánh tay của gã thêm đổ máu ra càng nhiều càng tốt.
“Ồ, ghê chưa? Hôm bữa còn gọi đây là “thằng nhóc”. Sao? Bây giờ biết sợ rồi sao cô em?” – gã nhướng mày, bật cười đầy vẻ thích thú.

Nhỏ hừ lạnh một tiếng. Đêm khuya vắng vẻ, tự dưng cho một gã giang hồ vào phòng, im lặng là tốt nhất, chứ hung hung hổ hổ cũng chả được ích lợi gì. Không cho vào thì mai chắc cô phải khăn gói mà về quê, có khi còn không toàn mạng mà về nữa ấy chứ!

“Cũng đau đấy chứ nhỉ?” – nhìn chằm chằm vào cánh tay bị chém máu me từa lưa của gã, nhỏ bất giác rùng mình.

“Trâu bò sao không biết đau? Nhảm nhí!” – gã hừ lạnh. Đồ ngu ngốc!
Nhỏ Vy bĩu môi, im bặt.
“Ê, không tò mò à?”
“Gì?”

“Công nhận cô cũng gan thiệt, dám mở cửa cho tui vô kia đấy.” – gã đánh trống lảng, đưa mắt nhìn lên trần nhà. Thiệt ra lúc mới vào không có gì để nói, nên gã cố tình mượn cớ nói đông nói tây, chớ căn phòng này cũng sạch sẽ, không đến nỗi nào.

“Mở cũng chết mà không mở cũng chết!” – nhỏ làu bàu trong miệng – “Xong rồi đấy, đi ngủ đi, tui đi ngủ đây!”

Vứt cho gã cái chăn xuống nền nhà, nhỏ nhảy lên giường của mình, nằm thẳng tuột mà ngủ. Mặc kệ vẻ mặt đang ngẩn tò te của gã. Sợ gã sàm sỡ ư? Đương nhiên là không rồi, ít nhất đêm nay gã cũng không thể làm gì được nhỏ với cái tay đang bị quấn băng kín mít và cái chân cà thọt ấy. Mơ đi cưng!

Nhìn dáng người nhỏ nhắn nằm nghiêng trên giường, gương mặt say ngủ chẳng có chút đề phòng của nhỏ. Trái tim gã có chút gì đó xốn xang lạ kỳ, cảm giác ấy có từ khi bắt gặp gương mặt hồng hào sừng cồ lên của nhỏ hôm ấy. Chẳng nhẽ, đó là yêu sao?

Trong đêm thanh vắng, có chút không khí lành lạnh của đêm đầu hè. Gã thao thức trong gian phòng chật chội của một con nhóc bán hột vịt lộn mới quen chưa đến một tháng. Ngồi dưới đất và tựa lưng vào giường của nhỏ, ngắm trộm vẻ mặt ngủ say đẹp tựa thiên thần. Bồng gã có chút tức cảnh sinh tình.

Tình yêu đôi khi giống như tiếng chó sủa đêm vậy, chỉ có những ai thao thức trông chờ mới được chạm tay vào và nghe thấy âm thanh hạnh phúc ấy. Đối với người ta, thì đó có vẻ kỳ lạ, nhưng với gã, thêm một đêm được nghe thấy tiếng chó sủa, là lại thêm một ngày gã nhìn thấy ánh bình minh…
Đêm hôm ấy, là một đêm yên bình nhất trong đời gã…
oOo
“Ê, cho hai cái hột vịt cái coi Hột Vịt!” – giọng đàn ông sang sảng vang lên.
“Đây. Cầm lấy. Khỏi đưa tiền.” – Nhỏ nói ngắn gọn, nhanh nhẹn lấy bao bỏ vào rồi móc lên xe cho gã.
“Ngoan quá, bé yêu!” – nháy mắt một cái, gã phóng xe vù đi.
“Ê, Hột Vịt, cấm có chạy, gặp người chứ có phải ma đâu? Cho thêm ba hột nữa đi, nóng nha cưng!”
“Biết rồi!”
“Ế, sao lại chạy nữa? Khinh thằng này không tiền hả cưng?” – gã nói rồi nhét tờ tiền màu xanh lét vào gánh vịt lộn, đưa tay chộp lấy hai quả trứng còn nóng hổi, phóng xe vù đi.
Từ sau đêm băng bó thuốc không công và bị ép buộc ấy đến nay, Nghĩa sẹo không dưng trở thành “khách hàng” quen thuộc thường xuyên lui tới ăn hột vịt của nhỏ. Đương nhiên là khách sộp. Vì mỗi lần đưa tiền, gã luôn đưa tiền chẵn và chẳng bao giờ chờ nhỏ thối tiền mà đã phóng xe dông đi mất dạng. Lâu dần, thông lệ ấy trở thành thói quen, mà thói quen thì chẳng thể nào bỏ được, lâu dần bỗng trở thành vô thức.

Cả con hẻm số 7 ấy, không ai là không biết nhỏ Vy bán hột vịt lộn được Nghĩa sẹo bảo kê. Lúc đầu có người không tin, còn lớn tiếng chòng ghẹo, dè bĩu, còn có mấy tay du côn ba xu một hào lâu lâu tạt qua đòi tiền bảo kê ăn nhậu. Cho tới khi tần suất Nghĩa sẹo xuất hiện bên gánh hột vịt của nhỏ Vy ngày một dày hơn, có khi còn giống như chính gã bán hột vịt vậy, thì khi ấy, dân tình mới thôi không còn dè bĩu.
“Này, ước mơ của anh là gì vậy?” – nhỏ mơ màng chống hai bên má, ngồi tĩnh lặng bên gánh hàng cuối chiều, nhìn ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một mảng phía tây bờ sông.

“Ước mơ á? Hì, có ước mơ gì đâu!” – gã cười khì, nốc cạn chai nước trong tay rồi ném xuống dòng sông trước mặt. Từng đợt sóng nước lăn tăn nhẹ nhàng, thoáng chốc chỉ còn lại hình ảnh chai nước nhỏ tí xíu trôi dạt giữa dòng sông. Con người cũng vậy, tứ xứ vô phương, biết đâu là nhà mà về?

“Ai mà chả có ước mơ, chẳng qua nó có thiết thực không mà thôi…” – nhỏ đưa mắt nhìn xa xăm, liếc mắt nhìn gã – “Mà anh vừa mới xả rác vô tổ chức đấy, bảo vệ mà thấy là anh tiêu chắc!” – nhỏ nhướng mày đầy đắc ý, y như thấy người ta bị họa mà mình vui lắm không bằng.

“Anh chả có ước mơ gì, có khi có nhiều quá rồi cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa…” – lời nói của gã bay lãng đãng trong không trung, hòa với làn gió chiều bên sông, nhẹ nhàng mà trôi đi mất.

“Em chỉ muốn hai đứa em ở quê học hành thật tốt, có như thế cuộc đời chúng mới thoát khổ, có như thế, hai đứa nó mới… ừm, không phải như em…” – nhỏ mỉm cười, giọt nước mắt bỗng lăn dài. Nửa năm rồi nhỏ còn chưa về quê thăm nhà.

Gã nhẹ nhàng khoát tay, siết chặt vai nhỏ đầy cảm thông, lòng chùng xuống lắng nghe người bên cạnh đang thổn thức. Thật ra, gã cũng muốn nói cho nhỏ nghe về một ước mơ bình dị mà gã vẫn luôn ấp ủ suốt bao năm qua. Chỉ là, lời đã tới nơi mà cuống họng lại nghẹn đắng. Tương lai, sao mà nghe xa xôi đến thế?

Rất nhiều năm về sau, mỗi khi có dịp di ngang qua bờ sông này, đặc biệt là những chiều ráng đỏ nhuộm cả một vòm sông như thế, trái tim nhỏ lại không khỏi thổn thức nhớ về buổi chiều ngày hôm ấy.

Bánh xe thời gian lăn đều, lăn đều… Tất cả rồi cũng phai nhạt theo thời gian, tất cả rồi cũng theo dòng đời xô bồ mà thay đổi. Tình cảm bất biến, chỉ có con người là vạn biến trong đời này…

Mối quan hệ không có đầu cũng chẳng có cuối giữa nhỏ và gã vẫn cứ kéo dài mãi cho tới khi nhỏ nhận được tin dữ từ dưới quê. Tía nhỏ mất rồi!

Ngày cuối năm, bến xe đông nghịt người. Gã một tay nắm tay nhỏ, một tay đẩy đám dân tứ phương đương chen chúc ở cửa ra vào lên xe. Nhìn gã hình xăm đầy người, mắt lăm le như muốn ăn thịt người khác, gã lơ xe cũng chẳng dám nói gì hơn, nghiêng người nhường bước.

“Về quê thì về, nhưng nhớ… lên lại nghe chưa? Anh chờ em!” – gã chân thành dặn dò, dúi vào tay nhỏ mớ tiền, rồi quay lưng bước khỏi xe, không cho nhỏ kịp nói lời tạm biệt.

Xe chuyển bánh, bóng gã dần khuất sau tấm màn xe khách và dòng người lố nhố trong bến xe chật ních ấy. Từng giọt nước mắt lăn dài, nhỏ khụt khịt mũi, lòng trăm bề lo toan hướng về quê, bỗng thấy lòng mất mát điều gì đấy. Trong phút chốc, hình ảnh gã trong suốt quãng thời gian qua nhập nhoạng đan xen, từng lời nói bông đùa mà quan tâm, từng hành động thô lỗ mà chân chất, từng cái ôm cứng ngắt mà ngượng ngùng… Nhỏ như ngộ ra điều gì đó, điều gì đó rất đỗi quan trọng trong đời.

Đương nhiên, nhỏ sẽ quay lại! Sài Gòn, chờ ta đi!

Bởi đơn giản, nơi phố xá phồn hoa ấy, nơi hẻm nhỏ dơ bẩn đầy dãy những cạm bẫy ấy luôn có một vòng tay sẵn sang đợi nhỏ quay lại…

Vì yêu thương vỗn dĩ không phân biệt một ai cả, người có lòng đương nhiên sẽ tìm được hạnh phúc. Cả quá trình ấy, có người chờ được, có người buông tay; có người ngộ ra sớm, cũng có kẻ cả đời nhầm lẫn mà loay hoay mãi trong bể dâu tình trường. Cả con cá dưới nước còn thề nguyền yêu đương, cớ gì chúng ta là con người mà không dám bất chấp tất cả?

Tương lai vốn dĩ thuộc về tương lai, cớ gì hiện tại cứ phải ngại ngần mà bỏ mất?

Yêu thương không phân biệt một ai / Blog Lukhachdem
Biên Tập: nhungcaunoihay.edu.vn

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Blog Tháng 5 - viết cho những yêu thương.

Blog Tháng 5 - viết cho những yêu thương. Đã lâu rồi không có nổi một cảm xúc trọn vẹn để viết nên cái gì đó. Hay đơn giản là viết lên nỗi lòng mình... câm lặng và nghẹn thở... 

Tháng 5 đã sang rồi, nhớ về những yêu thương đã cũ. Em đã từng không nghĩ rằng mình sẽ yêu ai đó vào tháng 5 đâu. Thế rồi hạnh phúc mỉm cười...mới đó mà đã vội xa, mới đó như ngày hôm qua mà nay đã nhuốm màu kỉ niệm. Với em, em chưa bao giờ quên dù chỉ là một ngày. 

Ngày mình gặp nhau, lần đầu tiên ấy. Em nhớ ánh mắt anh, nhớ giọng nói, nhớ khuân mặt.... tất cả đều nguyên vẹn, chỉ là không phải là anh của bây giờ.

Anh àh. Chúng ta đã làm tổn thương nhau, nhưng chưa bao giờ từ bỏ nhau phải không anh? Em biết chứ, em biết chúng ta sẽ còn nhìn về nhau, còn đau và trăn trở rất nhiều.... Chỉ là quá khó khăn để kéo gần khoảng cách giữa yêu thương và oán trách. Dù thế nào, em cũng mong anh hiểu rằng, em đã và vẫn yêu anh nhiều như chưa bao giờ ít đi. Nó đủ mạnh để em đi tiếp con đường này, đủ mạnh để dù đau khổ em sẽ vẫn nhìn về phía anh, đủ mạnh để em thay đổi bản thân mình và sống tốt hơn, đủ mạnh để em nhìn anh hạnh phúc mà không hề sân si, ghen tị....
Blog Tháng 5 - viết cho những yêu thương.
Blog Tháng 5 - viết cho những yêu thương.
Em nhớ tháng 5 của chúng ta, tháng mà anh đã được sinh ra, tháng tình yêu của chúng mình bắt đầu... Giờ sao khác quá. Tháng 5 này xa lạ và ngột ngạt quá anh àh... Hình như em bị mất đi thứ quý ra nhất trong cuộc đời mình rồi. Em nhận ra thì đã quá muộn. Có muộn cho em không? Hẳn là không muộn cho em, nhưng đã quá muộn cho anh, cho chúng ta rồi anh nhỉ? Em biết làm gì. Em không thể làm gì cả... Em chỉ ngồi nhìn anh dần đi về phía không em, nhìn họ yêu nhau vào tháng 5, nhìn cuộc sống bộn bề...và thở. Em mệt anh ạ. Chỉ thở thôi mà cũng làm em đau lắm....

Biết nói bao nhiêu cho đủ đầy những nghẹn đắng trong tim em. Bao nhiêu cho đủ xót xa của một mỗi tình chưa kịp nở hoa thì đã vội héo tàn. Biết bao nhiêu cho đủ đớn đau cho những giấc mơ chưa kịp gọi thành tên, bao nhiêu khắc khoải nơi khoé mắt em hoen ướt .... Em còn yêu anh, còn tiếp tục không phải em hi vọng hay mong chờ điều kì diệu sẽ xảy ra. Có thể nào lấy lại được yêu thương đã mất ? Em vẫn yêu anh chỉ vì em yêu anh, thế thôi. Vì tình yêu của em cứ lớn lên trong tuyệt vọng như thế. Em không thể giải thích, không thể hiểu, không có một lời phán xét nào hợp lý... Em chỉ biết rằng em không thể chống lại, không thể ngừng và không thể từ bỏ. Cho dù anh có cự tuyệt em, bỏ mặc em đi nữa, em cũng chẳng bắt tim mình hết yêu anh được ... Em có buồn cười lắm không?

Chẳng biết từ bao giờ mà ngôn từ bỗng trở nên nhạt thếch và mỗi lời nói ra chỉ như gió thổi qua tai... Em chỉ muốn cứ âm thầm, lặng lẽ như thế này. Sống và yêu anh. Như em đã từng nói " em sẽ yêu cho tới khi nào con tim em thực sự mỏi mệt". Nếu có kiếp sau anh hãy cho em đặt một chỗ trong tim anh nhé. Em hi vọng mình có thể gặp nhau vào tháng 5 và khi ấy anh sẽ nhận ra em chứ? Mà em chưa hỏi không biết anh thích em để tóc dài hay tóc ngắn...Vì khi yêu anh tóc em dài, sau đó ngắn, giờ thì lại đang dài...(:

Em yêu anh nhiều lắm.. lắm......!!!

P/S: B&M forever in my heart.
Blog Tháng 5 - viết cho những yêu thương. / Lukhachdem Blog
Biên Tập: Blog Tầm Tay

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời Đó là khi:


- Chợt hiểu ra rằng bạn đang được yêu thương.

- "Gọi "Mẹ ơi!" và nghe mẹ nói "Gì đấy con?". Ấy là khi xung quanh ta có mẹ, cha, ông bà, anh em thân thuộc bên cạnh.

- Cười nhiều đến mức thấy... đau cả miệng.
Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời
Cười nhiều đến mức thấy... đau cả miệng. Ảnh: internet

- Nhận được một ánh mắt "đặc biệt".

- Ahhhhh, mình có comment mới trên Facebook, có cả e-mail mới tinh nữa.

- Nghe thấy bài hát mình ưa thích trên TV hoặc trên đài (chứ không phải tự bật CD).

- Chui trong chăn và nghe mưa rơi bên ngoài.

- Bước ra khỏi phòng thi (sau khi làm được bài, tất nhiên).

- Nhận được điện thoại của một người bạn ở xa.

- Tìm được tờ 5.000đ (hay 2.000đ thôi cũng được) trong túi áo khoác mà bạn đã không sờ đến từ năm ngoái.

- Dở cuốn album cũ và ngắm hình ảnh của mình từ hồi bé tí. Mình đã từng bé thế này ư?

- Có ai đó nói rằng bạn rất tuyệt.
Tim đập nhanh hơn khi nhìn thấy một người nhất định nào đó. Ảnh: internet

- Gặp bạn bè.

- Nghe một người nói lại rằng một người khác nói điều gì đó tốt đẹp về bạn.

- Tỉnh dậy sớm và chợt nhớ ra hôm nay là chủ nhật và có thể ngủ thêm một chút.

- Mơ một giấc mơ đẹp.

- Uống sôcôla nóng.

- Tìm được lời bài hát mà bạn thích, để bạn có thể hát theo mà không ngại rằng mình hát sai.

- Tim đập nhanh hơn khi nhìn thấy một người nhất định nào đó.

- Nghe thấy tiếng cười của đứa bạn thân.

- Gặp một người bạn cũ đã lâu không liên lạc và chợt thấy rằng người đó vẫn không thay đổi, vẫn quý mến bạn như trước.

- Nhìn khuôn mặt của một người khi họ mở món quà mà bạn đã chuẩn bị rất công phu.

- Tỉnh dậy mỗi sáng và nghĩ rằng mình sẽ có một ngày tốt đẹp.

Đó là những cảm giác rất bình thường nhưng rất tuyệt vời, bạn hãy tận hưởng để biết mình hạnh phúc.

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời / Lukhachdem Blog
Theo Hoa Học Trò

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn

Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn Lá thư trong tuần: Hết cảm giác yêu Một sớm mai thức giấc, thấy lòng trống rỗng. Cuộc điện thoại quen thuộc từ một dãy số không lưu cũng thuộc làu. Chẳng buồn bắt máy. Ấn reject. Nhạc chuông lại vang lên lần nữa. Tắt nguồn.

Không hiểu nổi mình muốn gì. Đơn giản là…cảm thấy lười yêu thương. Mọi thứ không còn nồng nàn, không còn thiết tha như những ngày đầu tập tẹ yêu. 

Phải chăng là đã đến lúc buông tay. 

Phải chăng là đã đến lúc… 

Ngày hôm qua, anh quên cuộc hẹn với người anh (từng) yêu chỉ vì ánh mắt ngọt ngào của ai đó: “Anh ơi cho em quá giang xe với, xe em hư rồi!”. Ngày hôm qua anh gặp một người con gái khác khiến trái tim anh đâp nhanh hơn là khi đứng trước em. Em đã đùa với chính mình rằng chắc có lẽ mình đứng trước nhau nhiều quá nên quen hơi nhau mất rồi.

Ẹm cũng đã từng nói với anh rằng em sẽ yêu cho đến khi cầm tay anh mà vẫn thấy lạnh tanh, hôn anh mà mặt chẳng còn nóng bừng thì khi đó em sẽ dừng lại tình yêu với anh, dừng lại những tháng ngày bất chấp trời mưa trời gió để chờ nhau nơi quán caffe cũ. 

Hết cảm giác thì yêu làm gì hả anh? 
Người ta đâu thể sánh vai nhau, cười với nhau trọn vẹn chỉ vì nghĩa vụ, chỉ để chứng minh trước bạn bè rằng ta vẫn còn là của nhau đâu! Vậy thì chia tay! Để tránh làm tổn thương nhau! Tránh để thêm một lần nữa và có thể là nhiều lần nữa anh bỏ rơi em để anh đi với cô gái ánh mắt ngọt ngào đó, tất nhiên, không – phải – em. 

Em sẽ đau lắm! Cô gái Bảo Bình khi yêu vẫn hay dùng lí trí. Một khi có dấu hiệu không ổn thì sẽ chọn cách chia tay để tránh làm đau mình, để giữ lại hình ảnh của anh một cách trọn ven nhất, một chàng trai chưa làm em khóc nhiều bởi biết đâu nếu em cứ tiếp tục, em sẽ khóc đấy, khóc nhiều đấy dù em không phải là tuyp con gái yếu đuối, lụy tình. Ăn kem cùng em mà ánh mắt anh cứ rơi rớt ở đâu. Vậy mà hôm ấy em đã cố tình mặc chiếc áo đẹp nhất. Em đã nghĩ đến những lời khen, thậm chí là trêu đùa của anh và cả phản ứng của em. Nhưng anh đã không buồn ngó đến. Que kem tan chảy trên tay anh tự lúc nào. Một thoáng ngỡ ngàng trong ánh mắt anh. Và hình như em có thấy cả một chút vui mừng. Anh gật nhẹ đầu chào ai đó. Em quay lại. Là cô gái có ánh mắt ngọt ngào. Là tóc xõa ngang vai. Là môi chúm chím cười nụ. Là váy hồng. Là giày búp bê. Là hai người có duyên à? 

Em nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau kem trên tay anh. Tay chạm tay. Không cảm giác anh à! À không, có chứ! Có một cái gì đó vừa vỡ. Em cũng không biết nữa, em không nhìn thấy. Vì mắt em cay xè. Em hiểu! Thế nên cuộc gọi sáng nay của anh cũng chỉ là thói quen mà anh chưa kịp bỏ mà thôi. Người ta không thể hào hứng nói chuyện với một người mà cuộc nói chuyện đó chỉ là một sự sắp đặt, một nghĩa vụ. Thế nên em tắt máy, anh không tự mình bỏ được. em sẽ tập cho anh quen. Quen với việc không nghe giọng em vào mỗi buổi sáng sớm. 

Quán cũ, bàn cũ, người cũ, vẫn hai caffe sữa nhưng cảm giác khác. Không còn cái giọng cười trong vắt của em. Cũng chẳng còn những câu đùa tếu táo của anh. Không gian im lặng. chỉ có tiếng hát Boyzone trầm ấm phát ra từ quán.

Every day I love you
Every day I love you boy

Em gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

-Là thật à?

Câu hỏi của anh sau một hồi im lặng. Em không nói gì, chỉ khẽ gật nhẹ đầu. Yêu là thật. Vui thật. Giận hờn thật. Cười thật. Khóc thật. Đau thật. Và chia tay cũng là thật đó anh.

-Lí do?

Em chỉ cười nhẹ không nói. Chắc có lẽ anh và em điều là những người biết rõ lí do nhất. Hết yêu thì chia tay. Cái lí thuyết nghe chừng đơn giản ấy, nhẹ tênh tênh mà nặng đến vô cùng . Câu chúc em hạnh phúc của anh em chảng thể nào đáp lại, em không làm được anh à! Người ta không thể cười nói vô tư, chúc nhau những câu chúc ( theo em là sáo rỗng ) khi một trong hai người vẫn chưa quên được nhau. Gượng gạo lắm! Đướng về nhà chênh vênh. Năng chiều chập choạng tắt sau lưng. Như yêu thương cũng chỉ còn lại là những kỉ niệm le lói trong nhau. Chiếc xe bus lắc lư chòng chành qua những nẻo đường quanh co. Đường về hôm ấy cay xè, con phố quen thuộc nhạt nhòa, nhòe nhoẹt vun vút lùi lại phía sau , bỏ lại cô gái với cả một lối về ngơ ngác, ướt đẫm nỗi buồn.

“ Cứ ngỡ chia xa là một điều không thể
Hóa ra không gì là không thể phải không anh
Mình xa nhau, có lẽ vì tình quá chông chênh
Nên ta đã vô tình lạc mất nhau trên phố
Lạc mất nhau trong một chiều ngược gió
Lạc chốn đông người, em lạc chốn không anh…”
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn
Vậy là thêm một người nữa rời bỏ em. Thêm một yêu thương nữa quá khổ bàn tay mà em không cầm được. Thêm một yêu thương chưa trọn ven. À không, là không trọn vẹn mới đúng. Cuộc đời này vẫn thế, trò cút băt muôn đời vẫn là cái trò tưởng như chỉ có con nít mới chơi ai dè ngay cả người lớn cũng bị cuốn vào. Cũng chẳng ai biết rằng đến bao giờ mình mới có thể dừng lại bình yên bên một người. Gió cứ lãng du bên đời thổi mãi, yêu thương cứ tít tắp xa… 

Ai đó đã nói rằng, những người đến với ta trong cuộc đời này đều là sự sắp đặt của số phận. Họ đến và mang theo những phần đời khác, có thể vui, có thể buồn, có thể khóc, có thể cười…và tất nhiên không phải ai đến cũng là để ở lại. Họ dạy cho ta những bài học về gặp gỡ, về chia xa để ta biết trân trọng yêu thương mình đang có. Cóp nhặt những yêu thương rồi sẽ có một ngày, có một người ở bên ta đến mãi mãi. Sẽ là cái nắm tay đi đến cuối con đường…

Thanh Thảo

Truyện ngắn: Một lần yêu

Mười giờ ba mươi phút, Lam kéo cao chiếc cổ áo khoác, khẽ nhíu vai rồi cho hai tay vào túi áo bước ra khỏi đài phát thanh nơi cô đang làm việc, cái lạnh cuối thu khe khẽ thấm vào da thịt nhưng lòng Lam ấm áp vì có anh đi ngay sát cạnh. Anh lúc nào cũng vờ chạm vào tay Lam rồi hốt hoảng như va phải tảng băng trôi nào ấy, và sau đó cho nó chui tọt vào trong túi áo anh cùng cái đan tay thật chặt. Những cử chỉ đáng yêu như thế cứ lớn dần lên theo tháng theo ngày để dệt nên một tình yêu tưởng chừng sẽ mãi luôn bền chặt giữa Lam và anh. Người ta vốn hay bảo tình đầu như chân đi trên cát, tuy nhẹ mà thật sâu.

Ngày ấy, khi còn là sinh viên, những tháng ngày của Lam trôi qua trong những hoạt động Đoàn không biết mệt mỏi, trên những con đường khuya khi vừa chạy xong chương trình về, giữa những chuyến tình nguyện ngược xuôi, bên triền dài những đêm trắng ôn bài thi cử; và anh không biết từ lúc nào đã trở thành người bạn đồng hành luôn giúp đỡ và nhắc nhở cô. Anh là tiền bối trên Lam một khóa, anh nhiệt thành với công tác Đoàn và luôn biết cách quan tâm đến những người xung quanh, và rồi như một duyên kì ngộ, trong chuyến tình nguyện mùa hè xanh năm đó, Lam được xếp vào đội hình do anh phụ trách. Anh là một đội trưởng nghiêm túc, đầy trách nhiệm nhưng cũng cực kì hóm hỉnh, thói quen gắn kết những cá nhân trong đội ngày ấy của anh là mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều nhắn tin chúc ngủ ngon đến từng người, để rồi những ngày tháng dài mãi sau đó những tin nhắn đến và đi trong hộp thư điện thoại của Lam ngày một đầy hơn, và của anh cũng thế. Tình yêu của Lam và anh tự nhiên như những con suối nhỏ rạo rực vươn mình ra sông lớn, ào ạt và đầy đam mê.

- Em nghĩ điều gì khó có thể thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ nhau!

Người ta bảo thường trong hai kẻ yêu nhau sẽ có một người yêu nhiều hơn, Lam không biết trong tình yêu của mình Lam hay anh là người yêu nhiều hơn, nhưng dòng chảy nơi con suối nhỏ trong cô dường như chậm hơn so với trước. Ai cũng hiểu để có thể giữ cho thứ gọi là cảm xúc gắn với hai từ bền chặt theo đúng nghĩa của nó thì cần nhiều điều hơn bên cạnh cái yếu tố gọi là tình yêu. Tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế nội thất nhưng cái nghiệp đầu tiên mà Lam vướng chân vào và khiến cho chuỗi ngày Lam lao theo công việc không biết mệt mỏi bắt đầu lại là VJ cho đài phát thanh FM của thành phố. Mọi thứ tình cờ đến không ngờ tới được, khi cô bạn thân của Lam bất ngờ bị sốt cao trước ngày thi tuyển của đài, và rồi Lam đến đó thi để “lấy kinh nghiệm giùm tao” theo nguyện vọng của cô bạn. Không biết may mắn hay xui rủi thế nào, Lam được nhận. Có một vài thứ trong cuộc đời, dù ta có cố gắng đưa tay thật cao thì cũng không bao giờ với tới được, và có vài thứ ngược lại, chỉ cần đứng gần chút thôi nó sẽ tự nhiên hút lấy ta như là định mệnh. Cũng không rõ từ khi nào, Lam yêu hẳn công việc tay ngang này, nó không gò bó và đầy sáng tạo, như cái cách khi Lam chọn thiết kế nội thất. Mỗi người chỉ có riêng cho mình một quỹ thời gian nhất định, và nó cạn dần đi theo những khắc trôi qua. Lam bị cuốn phăng theo những chuỗi ngày vồn vã và bận rộn không có điểm dừng, cảm giác như thời sinh viên dài thêm ra, nhưng có một điều đã khác, anh không còn bên cô thường xuyên để bảo ban hay nhắc nhở nữa. Anh cũng có công việc của riêng mình, và cũng chẳng biết so với công việc của Lam, ai sẽ bận rộn hơn, nhưng kì thực lịch công việc ngược nhau đã khiến quỹ thời gian dành riêng cho anh và Lam cứ thế hạn hẹp dần, và không biết bằng cách nào Lam đã thích nghi với điều đó nhanh hơn cô có thể tưởng tượng.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ công việc mình yêu thích!

Và rồi Lam cũng may mắn dành được một cơ hội tốt để làm việc tại công ty thiết kế nội thất lớn nhất nhì của thành phố, đúng chuyên ngành mà cô học và là công ty đối tác với công ty anh. Anh vui, Lam cũng vui nhưng công việc lại một lần nữa cuốn Lam xoáy theo dòng thác thời gian, chỉ có trôi xuôi mà chẳng chảy ngược bao giờ, và rồi nụ cười của anh, của Lam mờ dần. Có đôi khi ta chẳng kịp cho bản thân một chút thời gian để suy nghĩ mà cứ để những thứ mới mẻ và thú vị của cuộc sống cuốn dần đi, Lam được công ty chọn đi tu nghiệp ở Italia một năm và có cơ hội cho vị trí trưởng phòng sau khi kết thúc khóa học. Lam không suy xét dù chỉ một giây, mọi thứ đến với cô dễ dàng đến khiến người khác phải ghen tỵ, món quà lớn như thế sao cô nỡ từ chối, và giọt nước tràn ly.

- Anh biết đó là cơ hội không phải ai cũng có mà, nhất là với một người mới như em. – Lam có phần lớn tiếng khi nghĩ rằng anh đã chẳng hiểu cho những điều đơn giản rằng thăng tiến trong công việc chứng tỏ là cô thực sự rất có năng lực.
- Anh hiểu, nhưng cùng lúc kiêm cả hai công việc khiến em và anh chẳng còn thời gian gặp nhau, giờ em quyết định đi đột ngột thế này mà chẳng thèm bàn trước với anh. – Giọng anh yếu ớt trước thái độ hung hăng của cô.
- Thì chẳng phải em đang bàn với anh đây sao, xong khóa học này là em cũng chính thức tập trung vào một thứ duy nhất rồi, vì anh, em sẽ bỏ công việc ở đài.
- Vậy… chúng ta cưới nhau trước khi em đi được không? – Anh đặt bàn tay Lam vào bàn tay mình, nhưng không nhìn cô như sợ câu trả lời mà anh biết chắc mình không mong đợi.
- Em chưa muốn, đợi em về rồi tính được không? – Lam nhíu mày, rút tay ra rồi vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh.

Đây không phải là lần đầu tiên anh đề cập với Lam chuyện này, những tháng ngày nhìn Lam mệt nhoài cả ngày với công việc chuyên môn rồi lại vội vội vàng vàng chạy đến phòng thu mà chẳng kịp ăn gì, anh rất xót. Khi chương trình mới được nghiệm thu, lại là chương trình do Lam đề xuất và lên ý tưởng, và được rất nhiều thính giả yêu thích là lúc cô phải kết thúc công việc lúc mười giờ đêm, anh cũng chỉ có thể đợi đón Lam về nhà mà chẳng thể giúp được gì cho cô, anh đã nghĩ đến việc hai đứa kết hôn sẽ tiện hơn cho cả anh và cô. Nhưng Lam đã phản đối. Rồi chẳng biết từ lúc nào quan điểm của anh và Lam chống nhau tới mức người này nói có thì người kia bảo không chứ chưa bao giờ là “có” và “cũng có thể” cả. Anh không thuyết phục bởi anh thừa biết tính Lam, cô cố chấp và ương bướng, khi đã nghĩ sẽ quyết định như thế thì chẳng khi nào cô thay đổi hay suy nghĩ lại, trừ khi quyết định của mình làm Lam hối hận. Mà khi hối hận thì đã quá muộn rồi. 

Và cứ thế, Lam đã đi.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ những cơ hội chỉ kịp đến một lần!

Ngày Lam trở về trời đang bắt đầu vào Đông, gió chỉ khe khẽ thôi nhưng hơi lạnh lại khiến con người ta có thể rùng mình. Cuối cùng thì chuyến đi gần ba năm của Lam cũng kết thúc, Lam chẳng nhớ nổi thời tiết tại sân bay Malpensa của thành phố Milano hôm cô về nước ra sao, nhưng cái ngày mưa tại Sài Gòn hôm Lam rời đi thì cô chẳng thể quên được. Hôm ấy anh không đến tiễn Lam, hoặc anh có đến nhưng cô chẳng biết, bởi cô đã đợi và đợi đến tận khi máy bay cất cánh vẫn không thể tin rằng cô chưa nhìn thấy ánh mắt tin tưởng nơi anh. Nơi mà Lam đang đứng là cây cầu ngày trước anh và cô hay đến, nay cũng trầm mặc lạ lùng…

- Đợi anh lâu không?

Lam ngẩng đầu quay người lại, cô trông đợi và cũng hồi hộp, người đó sẽ còn như xưa chứ. Nhưng trước mắt Lam chàng trai của ba năm về trước gần như thay đổi hoàn toàn, anh đen hơn, râu ria xồm xoàm hơn, cặp kính dày hơn nhưng chẳng che đi được đôi mắt đã bớt trong vắt, chỉ có một điều, anh trông vững chãi hơn, và trong lòng Lam lại gợn lên những xốn xang chẳng hợp lúc.

- Anh có hóa trang đâu mà em không nhận người quen thế? – Anh cười lớn trước ánh nhìn gần như sắp bào đi lớp da ngăm ngăm trên mặt anh.

Lam bật cười, không gượng gạo nhưng cũng chẳng tự nhiên, một chút xót xa, một chút hững hờ, “người quen”, người đã từng quen.

- Nếu mái tóc không dài hơn nhiều thì trông em không có gì khác trước hết, thật trùng hợp, vẫn là bộ quần áo này.

Vậy là hôm Lam đi anh đã đến, bởi ngày hôm nay gặp lại anh Lam đã chọn cho mình bộ quần áo mà hôm rời khỏi nơi này cô đã mặc. Anh vẫn nhớ!

- Nói gì đi chứ, em cứ để anh độc thoại mãi thế sao được?

Lam cười. – Không phải không nên dùng lại những câu nói của ngày xưa trong hoàn cảnh hiện tại hay sao?

Ngày trước những khi giận anh, Lam thường hay im lặng, mặc anh muốn nói gì nói, bởi tính Lam vốn nóng nảy, cô mà phản biện lại thể nào hai đứa cũng cãi nhau. Anh cứ lẽo đẽo theo cô, nghêu ngao hát và kể hết chuyện này đến chuyện khác, rồi khi chán chê mỏi mệt nghe anh bảo “em cứ định để anh độc thoại như thằng khùng thế này em mới vừa ý sao?” là cô lại bật cười và chẳng còn giận anh nữa.

- Anh không cố ý. Cứ tự nhiên mà thốt ra...
- Thiệp cưới cho em đâu? – Lam chặn ngang cái giọng trầm trầm của anh.

Cuộc đời vốn chẳng ai biết đâu trước ngày mai chứ nói chi chuyện tận hơn năm sau hay thậm chí là ba năm sau, khi những xa cách và hờn dỗi của tuổi trẻ đã kéo anh và Lam ngày một xa và xa hơn. Rồi những cơ hội cứ đến khiến Lam một lần nữa chẳng chịu từ bỏ và khi khoảng cách thời gian từ một năm đã kéo sang tận con số ba thì cũng là lúc anh mờ dần trong cuộc sống của Lam, còn Lam vượt khỏi tầm với của anh, cứ thế sợi dây kết nối họ cứ dãn dần ra và lững lờ trôi. Đâu ai biết trước rằng mẹ anh sẽ bệnh nặng và điều bà mong muốn là được nhìn thấy ngày vui của cậu con trai duy nhất, cũng đâu ai ngờ rằng lại có một cô gái âm thầm đứng bên cạnh anh suốt ngần ấy năm trời chỉ mong một lần anh thôi nhìn về phía Lam. Chắc rằng trên đời này cũng có tồn tại thứ gọi là định mệnh hay duyên nợ gì đó, và đó chính là duyên nợ mà anh phải trả. Anh đính hôn cách đây một năm rồi như đợi chờ điều gì đó nên cứ mãi ậm ờ một cái đám cưới, và khi không chờ đợi nữa anh lại cần một chút thời gian để dẹp yên những cảm xúc còn vướng víu trong lòng, đến khi anh quyết định phải tự mình buông bỏ và thiệp cưới đã đến tận tay bạn bè, thì anh nghe tin Lam về, còn Lam nghe tin anh sắp cưới.

Gió nhẹ thoảng qua tai nghe như một nụ cười buồn, Lam thả mình theo dòng kí ức của những tháng năm tươi xanh đã rất lâu về trước, có cả cái ngày anh ngây ngô tỏ tình với cô.

- Anh nghe người ta bảo nếu một cô gái đi cùng chàng trai mà cô ấy thích và nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong ngày thì sẽ ở bên chàng trai ấy mãi mãi đấy, em biết chuyện đó không?
- Nhìn thấy hoàng hôn ba lần trong một ngày, làm gì có chuyện đó, anh đùa đấy hả?
- Thật, em không tin à, nhắm mắt lại đi.

Vậy mà cũng có một đứa con gái ngu ngơ không thua kém gì, vì tò mò mà nhắm chặt mắt nhưng không phải để thấy, bởi vì mắt nhắm thì có thấy được gì đâu, chỉ là cảm nhận được “Hoàng hôn” trong lúc ánh chiều hoàng hôn sắp tàn, cái kiểu chơi chữ tên mình của anh đều khiến Lam bật cười khi nhớ lại.

Anh đưa Lam về, vì chẳng thể đưa Lam đi đến tận cuối con đường như ngày xưa anh và Lam đã từng hẹn ước nên giờ đây anh chỉ có thể tiễn cô trên một đoạn ngắn của con đường, Lam nghe mà lòng thắt lại. Con người này, người mà Lam hết mực trân quý rồi rời đi, giờ lại đang ngay bên cạnh cô gần như khoảng cách giữa hai nhịp thở vậy mà Lam chẳng thể còn nắm giữ được nữa.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?
- Đó là bắt chúng ta từ bỏ sự an bài của định mệnh!

Đám cưới anh, Lam không đến, hay nói đúng hơn là không đủ can đảm để đến, anh cũng chẳng có thiệp cho cô, làm sao có thể nâng niu tấm thiệp cưới khi tên người con gái sánh duyên cùng anh không phải là Lam. Những mẩu đối thoại của ngày xưa lại chấp chới trong đầu Lam.

- Anh này, nếu sau này không cưới được nhau thì chúng ta sẽ ngoại tình nhé!
- Haha, anh chỉ ngoại tình với vợ anh thôi, và em phải là vợ của anh. Đó là số phận!

Nếu ai đó bảo rằng con người ta gặp gỡ và kết duyên cùng nhau là thuộc về số phận, mà đã là số phận thì dù có trốn đằng nào cũng sẽ không thoát khỏi thì Lam đành chấp nhận rằng anh không phải là số phận của cô.

“Các bạn biết không, khi một câu chuyện tình yêu dang dở người ta sẽ thường tìm lấy lý do nào đó để bấu víu và đổ lỗi, nếu không phải tại tôi thì là tại anh, hay tại ông Trời đã ác duyên với chúng ta. Nhưng thật ra bạn biết đấy, định mệnh đưa chúng ta gần nhau nhưng có giữ lấy nó hay không là do chúng ta quyết định, đừng nghĩ rằng ông Trời sẽ giữ nó giùm chúng ta, vì ông Trời ấy mà, ông Trời vốn thực sự thực sự rất bận. Vậy nên các bạn trẻ, nếu bạn yêu thương ai đó, yêu quý điều gì đó, hãy trân trọng khi còn có thể, vì chẳng ai biết trước được ngày mai, đừng bao giờ để mình phải hối tiếc vì đã không đủ quan tâm hay không đủ can đảm để giữ lấy những gì mà mình yêu quý. Còn bây giờ chúng ta cùng nhau nghe bài hát tiếp theo của chương trình nhé”. Giọng Lam trầm bổng và câu cuối cùng Lam thì thầm như chỉ cho chính mình nghe thấy “Chúc mừng anh, đám cưới người thương”.

- Em nghĩ điều gì khó có thể trở thành hiện thực nhất?...
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Song Ngư
Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kĩ thuật: Đức Thụy - Hằng Nga - Lương Thiện
Sản xuất và quản lí bởi: Dalink Studio Group - Công ty CP Truyền thông VNNplus
Blog Radio 333: Cho những yêu thương không trọn vẹn / Lukhachdem Blog
Theo: Blogviet.com.vn

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Những người đã đi qua

Về những người đi qua cuộc đời…Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. 

Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.

Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. 
Những người đã đi qua

Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.

Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ (bỏ rơi?). Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?

Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không?

Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu…

Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn.

Có một ngày, một người quan trọng nào đó cũng sẽ rời bạn mà đi. Cái trách lòng người phụ bạc không nên là cái trách đầu tiên. Nếu muốn ăn năn, hãy tự nhắc đến cái nỗi vô tâm, rong chơi dài rộng của bản thân, dù là vì lý do gì đi nữa mà họ để bạn lại một mình. Cứ tự trách mình rằng sao không yêu cho đủ, sao không sống thật hết lòng… Không có niềm tin nào là không xứng đáng, chỉ là mình có đặt nhầm chỗ hay không?

Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn nỗi vô tâm.

Trước sau, tôi đã khóc, đã cười, đã sống, đã ngất nhiều giữa những mối quan hệ. Và rồi tôi lớn lên.

Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp. Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi.

Những người đã đi qua / Lukhachdem Blog