Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô Gái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô Gái. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Cô gái ăn thức ăn thừa - Truyện Ngắn

Góc Yêu Thương - Đan Phong “Ai cũng bảo mưa buồn. Tôi lại thấy nó đẹp, vì một lý do muốn giữ khư khư cho riêng mình không chia sẻ. Chuyến đi lần này thì đầy nắng và gió. 

Nắng cho thơ và nắng cho lòng. Nắng va vào mắt, chảy tan chút lạnh lẽo những ngày qua. Khúc nhạc Trịnh của Du Nguyên ru ấm lòng. Chợt muốn làm một người khách vãng lai, đi đâu đó xin đời một chút nắng, để làm gì hay chẳng để làm gì, thì cứ đi thế thôi. Những nàng thơ dệt con chữ cho tâm hồn, xao xuyến…Hơn bao giờ hết, tôi khát khao viết, khát khao được trải lòng với con chữ. 

Tôi khát khao hòa bình. Vì lâu nay, con người tôi đang “chiến tranh” dữ dội. Có lúc muốn hóa thành một làn mây hờ hững trôi khỏi cuộc đời. Có khi muốn nổ tung ký ức để không còn vẹn nguyên nữa nỗi đau. Tôi trệu trạo nhai quá khứ. Trệu trạo nhai bóng đêm và thinh lặng…” 

Những dòng chữ ấy của em cứ trở đi trở lại trong đầu tôi. Nhiều lần cứ gấp cuốn sách rồi lại mở ra, đọc đi đọc lại nhiều lần đoạn văn ấy, muốn tìm ra nguyên nhân, diễn biến và cả kết quả của cuộc “chiến tranh” mà em nói. Câu trả lời chỉ là một dấu chấm hỏi uốn cong hai đầu nỗi nhớ và nỗi khát khao chạm vào thế giới bí ẩn của em….
Cô gái ăn thức ăn thừa - Truyện Ngắn

 *** Trằn trọc mãi, tôi vẫn không sao nhắm mắt. 

Cảnh tượng nhìn thấy sáng nay cứ hiện rõ mồn một trước mắt. Tôi bật dậy pha tách café, châm điếu thuốc và mở cửa sổ ra ngoài ban công ngồi. Trời đêm thanh cao và lộng gió. Sài Gòn về đêm không có nhiều sao. Ánh trăng len lỏi bên dưới mấy khóm mây bồng bềnh. Thi thoảng, tiếng gầm rú của xe cộ như xé toạc màn đêm yên tĩnh. Hình ảnh em lại hiện lên trong đầu. 

Tôi vẫn không tìm được một lời giải thích. Tôi đã đứng chết lặng. Lần đầu tiên tôi thấy cảnh tượng ấy. Sau cánh cửa, em đang lôi từ trong giỏ rác ra những mẩu bánh mì và cả bánh ướt trong những chiếc hộp có lẽ người ta ăn không hết nên vứt đi, bày ngay ngắn vào chiếc đĩa trên bàn. Xong, em rửa tay và ngồi ăn một cách ngon lành. Cái đầu em gục gặc ra chừng ngon lắm. Lúc đó, tôi thấy hơi ghê ghê. Có ai lại đi ăn những thức ăn thừa người ta đã vứt trong giỏ rác bao giờ. 

Càng nghĩ, càng khó hiểu. Khi tôi định mở cửa bước vào lấy nước, em đang cúi lom khom bên cái giỏ rác, tay em cầm mẩu bánh mì vừa lượm từ trong đó ra, tôi khựng lại. Rồi để thỏa trí tò mò, tôi quan sát em sau cánh cửa ấy. Và cho đến giờ, vẫn không sao hiểu được. *** Tôi đến công ty sớm và bắt đầu lục lọi tủ hồ sơ nhân viên. Cả công ty có hai người thiết kế, một nam và một nữ nên không quá khó để tìm ra hồ sơ của em. Đây rồi, Lê Băng Vân, bộ phận Design. 

Em có một cái tên thật đẹp. Em hiện lên trên phông nền màu xanh dương torng tấm hình 3×4 dán ở góc trái, một gương mặt e lệ, đôi mắt to tròn không nhìn vào ống kính, mà đang nhìn về xa xăm. Đôi mắt em màu nâu sẫm, ánh nhìn có gì đó buồn buồn và khắc khoải. Lòng tôi quặn lên chút gì đó thương cảm khi xem đến tờ sơ yếu lý lịch. Phần thông tin của ba mẹ được bỏ trống. Chỉ có hai đứa em, một trai một gái đang đi học. Tôi mở máy xem lại những bản thiết kế của em cho website và các sản phẩm của công ty. 

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy muốn xem, muốn tìm hiểu tất cả những gì liên quan đến em. Những mẫu thiết kế khá đa dạng. Có khi đơn giản, có khi cầu kỳ, cũng có khi cực tinh tế và hài hòa. Tôi cảm thấy hài lòng với chúng. Bàn làm việc của em và người thiết kế kia đối diện với bàn làm việc của tôi. Thi thoảng, tôi lại nhìn em, mắt đang say sưa hướng lên màn hình máy tính. Tôi đọc được sự tập trung và niềm đam mê trong đôi mắt ấy. Trước đó, tôi ít để ý đến em thế này, chỉ đưa mắt nhìn qua một lượt toàn công ty xem mọi người làm việc thế nào, ai chăm chỉ và ai chểnh mảng, ai tập trung và ai làm việc riêng. 

Em khá gầy, nhỏ con và baby so với tuổi hai mươi sáu. Đến 12 giờ, công ty nghỉ ăn trưa. Em thường là người ăn sau cùng. Khi mọi người ăn xong và tìm chỗ để nghỉ trưa, em mới vào phòng ăn. Và tôi bắt đầu quan sát em. Em lấy đồ ăn trong túi mang theo, bày lên bàn chiếc cặp lồng ba ngăn, một ngăn cơm, một ngăn thức ăn và một ngăn canh. Sau khi đã xong xuôi, em tiến lại về phía gần giỏ rác, đảo nhanh ánh mắt một lượt và cũng như lần đầu tôi thấy, em bắt đầu lấy ra những mẫu thức ăn thừa vẫn còn dùng được, bỏ vào một chiếc đĩa riêng trên bàn. Em rửa tay và ngồi vào bàn, ăn một cách ngon lành. 

Trong lòng tôi lại nhói lên một cảm giác lạ, có gì đó xót xa và nao nao khó tả. Tôi vẫn không thể nào lý giải một cách thuyết phục về hành động của em. Thực ra thì vì em khó khăn, không đủ ăn nên em phải làm thế? Hay vì em thấy tiếc của cho những thức ăn vương vãi một cách không nên như thế? Càng lúc, tôi càng tò mò và muốn khám phá tới cùng. Tôi hỏi mọi người nhiều hơn về những sở thích và bất cứ điều gì về em. Nhưng đa số họ đều không biết nhiều. Họ bảo em ít nói, ít cười, lúc nào cũng có vẻ trầm lặng. Từ đó, ngày nào tôi cũng quan sát em sau cánh cửa trong phòng ăn. 

Em hay ngồi đối diện với phía cửa sổ và thường hướng ánh nhìn về phía ấy. Có khi em cười, nụ cười hồn nhiên, nhưng cũng có khi ánh mắt em xa xăm và buồn buồn sau tiếng thở dài và lắc đầu nhè nhẹ. Tôi quan sát em nhiều hơn cả trong giờ làm. Không hiểu sao, mọi hành động và cả cử chỉ của em, tôi đều muốn quan sát. Em uống café khá nhiều. Có khi, một ngày em pha café đến ba lần. Chắc em phải biết là uống café quá nhiều sẽ không tốt, đặc biệt là đối với con gái? 

Nhưng không hiểu sao em vẫn làm thế. Có những lúc, em ngước nhìn lên và bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn em quá thẳng thừng khiến em bối rối, em vội cúi mặt và hai má ửng hồng. Tôi hay lấy cớ trao đổi công việc để lại gần em và được nói chuyện với em. Giọng nói của em thanh nhẹ, trong và đôi khi nghe giống giọng con nít. Rồi như vô thức, tôi nghĩ đến tên em, nghĩ đến việc tại sao em lại học nghề thiết kế. Tên em như một làn mây lạnh lùng, cô đơn và tinh khiết như pha lê, và…em tự thiết kế cho đời mình. 

Tôi chợt thấy mình hào hứng khi khám phá được vì sao em hay nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi có thể quan sát những đám mây lững lờ trôi trên nền trời xanh ấy… *** Mọi người trong công ty bắt đầu xì xào to nhỏ: giám đốc nhà mình thích con bé thiết kế. Tôi và em bắt đầu bị quan sát và để ý nhiều hơn. Tôi nhận thấy em vẫn lặng lẽ và như vô cảm trước những ánh mắt dòm ngó và dò xét của mọi người. Em không giải thích và không có ý định giải thích gì cả. Một số người bắt đầu tỏ ra ghét em, họ gán cho em những lời lẽ hơi khó nghe như: con đó đang dùng vẻ ngây thơ để quyến rũ sếp, đừng tưởng bở, ngầm ngẫm mà đấm chết voi chứ không phải chơi đâu… 

Tôi khó chịu và đôi lần muốn nói thẳng trước mặt mấy người ấy, nhưng rồi tôi nhanh chóng bình tĩnh và kiềm chế mình, không muốn trong công ty xẩy ra bất hòa và chia bè phái. Tôi gọi mấy quản lý và tổ trưởng vào họp, đề nghị nhắc nhở họ và có phương pháp để phát huy sự đoàn kết, yêu thương giữa mọi người trong công ty. Nội bộ có đoàn kết thì công ty mới phát triển ổn định và lâu dài. Tôi muốn, mọi người xem công ty là ngôi nhà thứ hai của mình, và tất cả đều là một đại gia đình, luôn quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau để không khí làm việc luôn thoải mái, vui vẻ. Hoàng Oanh, quản lý của em cho tôi biết thêm một số thông tin quan trọng. Hôm đó, cô ấy mời tôi dùng cơm trưa và nói chuyện về em khá nhiều. Hoàn cảnh của em tương đối khó khăn. Ba mẹ em mất sớm. 

Hoàng Oanh bảo buổi tối em thường phải đi dạy kèm và làm thêm một số việc để nuôi hai đứa em đang ăn học. Tôi ngạc nhiên hơn khi biết em còn là một nhà văn trẻ, hội viên hội nhà văn thành phố và đã có vài tập truyện ngắn và tiểu thuyết xuất bản. Có ai ngờ, một người thiết kế lại viết văn và là một nhà văn. Tôi nhờ Hoàng Oanh tìm mua giúp các tập sách của em và cũng không khỏi thắc mắc sao cô ấy biết nhiều về em thế. Cũng là tình cờ. Em Hoàng Oanh học chung lớp với em gái của em, và cũng đôi lần Hoàng Oanh gặp em trong đám cưới của mấy người bạn, không phải khách mời, mà là nhân viên phục vụ nhà hàng. Em bảo ngày chủ nhật không làm gì nên tranh thủ đi làm thêm. Trong công ty, em thân nhất với Hoàng Oanh, một phần vì Hoàng Oanh cũng ít nói, có gì đó giống em, và một phần, vì cô ấy biết nhiều về em và có em gái học cùng với em gái của em. 

*** Cũng như mọi lần, trưa nay em lại ăn cơm sau cùng và lại tìm kiếm vài thứ gì còn ăn được trong giỏ rác. 

Và tôi vẫn đứng sau cánh cửa ấy, quan sát một phần thế giới của em. Trong lòng thấy xót xa và có gì đó ngậm ngùi. Muốn chạy vào giằng những thứ thức ăn thừa ấy vứt đi và ôm lấy em. Muốn được một lần dẫn em đi ăn vài thứ ngon ở một nhà hàng hay một quán cơm nào đó. Hôm nay, trông gương mặt em hơi nhợt nhạt. Hai con mắt thâm quầng lộ vẻ mất ngủ và mệt mỏi. Em nhìn lâu hơn về phía cửa sổ. Hôm nay, trời không có nắng và không có những làn mây lững lờ trôi như mọi ngày. Bầu trời đen xám chuyển mưa và có nhiều gió. Cơn gió làm tóc em bay bay và xõa xuống trước trán, che đi nửa con mắt to tròn mỏi mệt. Một giọt nước rớt trên tay em, đỏ thẫm. Em nhìn giọt máu trên tay rồi rút nhanh tờ khăn giấy trong hộp đưa lên mũi. Máu chảy loang. 

Em rút thêm hai tờ khăn giấy thấm lên tay còn vết máu và đưa tiếp lên mũi. Em uể oải đưa tờ khăn giấy xuống, uể oải nhìn, uể oải đứng dậy đi về phía giỏ rác và uể oải vứt nó vào trong. Tôi giật mình khi thấy tờ khăn giấy loang vết đỏ. Như không tin vào mắt mình, tôi nhìn trân trân vào tờ khăn giấy sẫm đỏ ở giữa nằm lọt thỏm trong giỏ rác. Em ôm ngực, tay vịn vào thanh cửa sổ một cách yếu ớt. Rồi em khuỵu xuống, toàn thân đổ về một bên trước khi tôi kịp chạy vào. Tôi luống cuống đỡ người em dậy, vừa lắc mạnh vừa gọi to tên em. Tôi bế em chạy nhanh về phía cánh cửa mọi người đã mở toang, đầu óc mụ mị trong nỗi lo lắng và những điều mới biết về em. Tiếng xe cấp cứu nhỏ dần, nhỏ dần và mất hút trong tiếng xe cộ và tiếng xì xào của mọi người trong công ty. 

Hoàng Oanh và Hạ Vũ, trợ lý của tôi theo xe đi với em vào bệnh viện, còn tôi ở lại ổn định mọi người vào làm việc. Đến tối, tôi gọi cho Hoàng Oanh lấy địa chỉ bệnh viện và chạy xe đến đó. Em nhắm nghiền đôi mắt và nằm yên trên chiếc giường trắng muốt. Gương mặt tái nhợt. Tôi bảo Hoàng Oanh lấy điện thoại em gọi về cho hai đứa em của em và bảo Hoàng Oanh giấu chúng kẻo chúng lại lo lắng. Để em ngủ một lúc, tôi cùng Hoàng Oanh thả bộ quanh sân. 

Trời đêm hơi âm u. Mây đen nhuộm bầu trời một màu đen kịt. Trong ánh sáng nhờ nhờ của dãy đèn cao áp, hương hoàng lan thoang thoảng khỏa lấp không gian không phải một cảm giác êm ái, dễ chịu mà có gì đó man mác, u buồn. Hoàng Oanh lấy trong túi xách đưa cho tôi mấy cuốn sách, có vài tập truyện và một cuốn tiểu thuyết của em. Tôi cảm ơn và bảo cô ấy về nghỉ. Tôi sẽ trông em tối nay. Hoàng Oanh về rồi, một mình tôi rảo bước trên con đường dọc sân bệnh viện vắng hoe. 

Vài giọt mưa lất phất rớt trên vai tôi. Rồi mưa bắt đầu nặng hạt. Gió xô những giọt mưa cắt màn đêm thành những đường xiết ngang vội vã. Tôi trở về bên giường bệnh. Em vẫn nằm đó, mắt nhắm và làn môi nhợt nhạt. Tôi kéo chiếc chăn lên đến cổ em và ngồi vào chiếc ghế tựa, bắt đầu đọc cuốn sách đầu tiên của em, xuất bản gần đây nhất, có tựa đề “Bóng ảo”. Thời gian như ngưng đọng, tôi ngốn sạch hơn hai trăm trang sách không biết bao lâu. Thế giới xung quanh không tồn tại, vì tôi đã bước vào một thế giới khác ngay từ những dòng đầu tiên của cuốn sách. Đề tài của em khá đa dạng: gia đình, làng quê, tình yêu, những đối tượng bé nhỏ trong xã hội như thằng bán vé số, ô sin…

Và hầu như truyện nào của em cũng thấp thoáng hình ảnh mưa, hình ảnh bóng đêm và cả nhân vật ăn mưa, ăn bóng đêm, sống trong một vỏ bọc cô đơn, vô cảm trước dòng đời bon chen mỏi mệt. Tôi không muốn rời mắt khỏi đoạn văn em viết vào những trang cuối cùng của câu chuyện cuối cùng. “Tôi không quá nghèo, không quá đói khát để phải ngày ngày đi lượm những mẫu thức ăn thừa trong những cái giỏ rác “sạch sẽ” ấy. Chỉ là…thấy xót xa và đắng lòng khi nhìn những thức ăn vẫn còn ngon lắm, thơm lắm và nhiều người cần lắm, nằm ung dung ở đó. Tôi tự hỏi mình mọi người vứt chúng đi mà không thấy tiếc, không thấy xót những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình? Một thời, chị em tôi đã từng đói khát, đã từng mong lắm một mẩu bánh nhỏ rơi rớt hay người ta cố tình ném chúng dọc đường để làm ấm chiếc dạ dày trống rỗng. 

Ừ. Có lẽ khi có tiền, người ta có quyền làm tất cả, có quyền vứt chúng để tô hồng sự sang trọng và đẳng cấp. Và tôi lượm, những thứ thừa thãi và vô ích với người ta, những thứ rác rưởi, và ăn. Và thấy thơm ngon, ngậm ngùi. Sao cuộc đời những người giàu thì ngày càng giàu thêm, còn những người nghèo lại càng khó khăn, túng thiếu?…” Hai con mắt và sống mũi tôi cay xè. Lòng hoang mang với những cảm xúc lẫn lộn cào cấu. Tôi đưa hai tay vuốt mặt và vội vã đi vào bóng đêm bên ngoài cánh cửa. Lần đầu tiên tôi khóc, vì những dòng chữ của người con gái bé nhỏ, bệnh tật không phải viết cho mình. 

Ngoài trời, mưa vẫn rả rích. Tôi tạt vào mái hiên nơi hành lang, nhìn những hạt mưa vỡ tan dưới nền sân, cảm nhận nỗi buồn ăn sâu vào từng nhịp tim đập chậm chạp và lan sang những hạt mưa ngoài kia. Tôi châm điếu thuốc, thấy lòng mình dần tê buốt. Những hạt mưa vẫn tí tách rơi và vỡ nát khi chạm đất. Tôi giống mọi người và khác em, thấy mưa thật buồn và não nề, lòng rộn rạo vì cái lý do mưa đẹp mà em muốn giữ khư khư cho riêng mình. Phải chăng em thấy mưa đẹp vì mọi thứ trong cuộc sống đều u tối? 

Và…. Lại thấy lòng đau nhói với những dòng chữ và hình ảnh cô gái ngày ngày nhặt thức ăn thừa trong giỏ rác, và ăn. *** Đã hai ngày rồi, em vẫn nằm mê man trên chiếc giường trắng muốt và trong bộ đồ cũng trắng muốt. Em của em ngày nào cũng điện thoại, thút thít. Tôi phải nhờ Hoàng Oanh đến phòng trọ, đưa tiền ăn uống cho hai đứa và bảo rằng chị Vân phải đi công tác bên Hàn Quốc một thời gian. Đến ngày thứ ba thì em tỉnh. Gương mặt nhợt nhạt nhưng trông thản nhiên, không chút hốt hoảng hay lo lắng. Em khẽ mỉm cười với tôi và Hoàng Oanh. Tôi đỡ em ngồi vào chiếc ghế và đẩy nó về phía cửa sổ, như ý muốn của em. 

Hoàng Oanh theo bác sĩ đi lấy kết quả và quá trình theo dõi bệnh nhân. Em ngồi yên trên chiếc ghế, nghiêng nghiêng mái đầu nhìn bên ngoài cửa sổ. Hoa hoàng lan nở trắng đầy cành, thi thoảng lại có một vài cánh hoa rơi xuống, hờ hững đậu trên nền sân và trên bờ cây kiểng bên cạnh. Ánh nắng rũ vàng khắp trời chiều mênh mông gió. - Giám đốc ngạc nhiên lắm khi thấy em ăn cơm phải không ạ?

– Em nói như thì thầm. - Anh… Tôi… 
- Em là thế đấy. Em thích ăn thức ăn thừa của mọi người. Em… 
– Lần này, giọng em như vỡ đôi, có gì đó nghẹn lại nơi lồng ngực và cổ họng. Tôi đưa tay bịt miệng không để em nói tiếp. – Anh đã biết tất cả. Anh… 
– Lần đầu tiên tôi thấy tim mình đập rộn rạo và lạc nhịp. Tôi không biết nên nói thế nào với em. Thấy lúc này, mọi lời nói đêu trở nên vô nghĩa và khập khễnh với lòng. Em nhìn tôi, như chờ đợi để nghe tiếp sự lấp lửng, rồi nhìn nhanh về phía những cuốn sách nơi góc giường. 

Tôi đã đọc, không sót một chữ, và có những đoạn cứ đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi hướng ánh mắt về phía ánh nhìn của em, dừng lại ở nơi em đang dừng. Và…muốn vuốt nhẹ lên mái tóc hay vòng tay qua vai em, nhưng rồi, tôi vội vàng rụt tay lại. Hoàng Oanh bước vào. Nhìn gương mặt và nụ cười nhẹ nhõm của cô ấy, tôi thở phào. Tôi bước lại gần Hoàng Oanh và vòng tay lấy tờ giấy đang thu sau lưng cô ấy. Bên khung cửa sổ, những bông hoa hoàng lan trắng muốt khẽ lung lay… 

- goiyeu.net -
Cô gái ăn thức ăn thừa - Truyện Ngắn / Lukhachdem Blog

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

8 Lý do: Hãy yêu một cô gái ngực nhỏ...

Sáng nay đọc bài báo điện tử nói về hai cô hotgirl nào đó đại ý là so sánh xem cô nào ngực to hơn và hot hơn. Đọc xong cúi xuống nhìn lại mình thấy hụt hẫng mất năm phút rồi quyết định viết cái này.

“Cái này” nó như sau:


1. Không quá bắt mắt nhưng nhìn “tụi nó” nho nhỏ dễ thương, sử dụng lại tiện lợi vừa tay. Sản phẩm có date sử dụng lâu sau nhiều năm tháng, không lo chảy sệ vì bị ảnh hưởng của quá trình sinh con hay tuổi tác.

2. Cô gái nhìn sẽ thanh thoát dịu dàng trong bất kỳ bộ trang phục nào cổ mặc (Không tin hãy mở Fashion TV mà xem) và cô ấy cũng dễ chọn đồ hơn (dễ tặng quà cho cổ hơn).
8 Lý do: Hãy yêu một cô gái ngực nhỏ...
8 Lý do: Hãy yêu một cô gái ngực nhỏ...
3. Có rủ cổ đi đâu cũng yên tâm, không sợ đổ bể hay khó khăn gì vì cổ chạy nhảy đi lại tung tăng thoải mái. Không sợ nổi điên lên bất ngờ vì có kẻ lạ dòm ngó khiếm nhã.

4. Cổ khỏe re, ít phải thăm hỏi thuốc than hay lo lắng cho cổ vì ngực to dễ mắc bệnh ung thư vú và tiểu đường gấp 2-3 lần người ngực nhỏ (Đại học Havard đã chứng minh, anh nào không tin cứ Google).

5. Một cô gái nhỏ nhắn nếu mặc áo sơ mi của người đàn ông của mình, mở hai cúc áo trên rồi lọt thỏm vào trong đó chắc chắn sẽ nhìn sexy hơn một cô mặc bung cả cúc áo.

6. Thi thoảng cổ không cần mặc bra cũng không sao. Vừa sexy vừa tiết kiệm thời gian nếu như muốn làm gì.

7. Chuyện đó (thôi đừng hỏi chuyện đó là chuyện gì): khoa học chứng minh là các cô nho nhỏ thì đến nơi nhanh hơn là các cô ngực to vì mấy cô mà to thì mô mỡ nhiều chèn lên các dây thần kinh cảm giác nên mấy cổ cứ từ từ từ từ, mà thường thì mấy anh biết rồi, đâu phải lúc nào mấy anh cũng thích từ từ.

8. Cũng chuyện đó. Các anh có thấy là ngực nhỏ thì nằm nghiêng, nằm sấp dễ hơn là ngực to không?

Các anh thích nhìn nụ cười của cô ấy hay cách đó một gang tay?
Đó là 8 lý do, còn lý do nào nữa hay không thì chắc các bạn comment nhé!.
8 Lý do: Hãy yêu một cô gái ngực nhỏ / Lukhachdem
Theo: ymoi.vn

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

11 điều các chàng cực thích ở một cô gái

Lukhachdem Blog - 11 điều các chàng cực thích ở một cô gái. Các chàng thường bắt đầu yêu bằng mắt, nhưng với một cô gái, điều cuối cùng đọng lại trong tâm trí phe XY không phải là ngoại hình…

1. Biết lắng nghe


Hầu hết các chàng trai đều đánh giá rất cao người con gái biết lắng nghe. Điều này không có nghĩa là bạn "giả vờ nghe" với thái độ thờ ơ và tranh phần tâm sự của người ấy mà lắng nghe với một thái độ quan tâm. Thông thường, phái mạnh không muốn tỏ ra yếu đuối hoặc làm bạn bận tâm với những chuyện rắc rối của họ. Vậy nên khi họ tìm tới bạn và chia sẻ câu chuyện, thì có nghĩa là họ mong muốn được bạn toàn tâm toàn ý lắng nghe. Sự kiên nhẫn và hiểu biết này sẽ giúp cho phe XY thấy cực kỳ an toàn và thoải mái bên bạn.

2. Cư xử tự nhiên


Đừng bao giờ biến mình thành một người khác với cách cư xử lạ lùng, giả vờ thích điều này vì người ấy thích, giả vờ say mê thứ mà chàng quan tâm… Việc cư xử tự nhiên và đôi khi là vô tư của con gái khiến con trai thấy bạn đáng yêu, thú vị hơn. Hãy hát thầm khi ở bên cạnh cậu ấy, nhảy múa xung quanh họ nếu bạn thực sự đang vui… Chắc chắn chàng sẽ ngạc nhiên, rồi chuyển sang thái cực “si mê” bạn.

3. Không kêu than suốt ngày


Chẳng có gì đáng chán hơn việc ở bên một cô gái suốt ngày thích ca thán. Cậu ấy sẽ không thể chịu nổi quá hai ngày nếu như bạn chỉ biết nói những câu kiểu như: “Em xấu xí và già nua quá, liệu anh có bỏ em không?”, “em chẳng thấy mình có cái gì tuyệt vời và hoàn hảo cả, em chán quá”… Việc than thở một chút có thể biến chàng trai bên cạnh bạn trở nên mạnh mẽ và là chỗ dựa cho mình. Nhưng nếu than thở cả ngày và việc gì cũng đem ra kêu ca thì sớm muộn chàng cũng “cắp dép” chuồn sớm thôi!
11 điều các chàng cực thích ở một cô gái
11 điều các chàng cực thích ở một cô gái

4. Kén ăn vì những lý do trời ơi đất hỡi


Bạn bị dị ứng với hải sản? Hễ ăn gỏi sống là bạn lại bị nôn mửa? Những điều này đều không có gì quá to tát với phe XY. Nhưng khi trông bạn vô cùng dễ thương, không quá gầy hay quá béo mà vẫn cứ luôn miệng đòi “Em phải ăn kiêng để giảm cân”, thì nghe vẻ hơi có dấu hiệu bất ổn rồi. Hãy tự tin ở bản thân mình. Gà bông của bạn thích điều này cơ mà? Có lý do gì mà bạn phải kén ăn như tiểu thư không?

5. Biết nấu ăn


Tất cả phe con trai đều thích thưởng thức món ăn do chính tay bạn gái của mình nấu. Không phủ nhận rằng có không ít bạn gái chưa biết nấu ăn và một số anh chàng cũng không để tâm tới vấn đề này. Tuy nhiên, người ta vẫn thường nói "con đường dẫn tới trái tim đi qua dạ dày" nên cách níu giữ một chàng trai tốt nhất đôi khi lại là cách nấu nướng khéo léo của bạn. Hãy học cách nấu nướng khi bạn có thời gian và trổ tài cho chàng lúc cần thiết. Chàng sẽ nghĩ bạn sẽ là người có thể đi đến cuối cuộc đời với họ.

6. Sống thật


Điều này có nghĩa là bạn sẽ mang tới cho anh ấy thấy con người thật của mình - dù có hơi không hoàn hảo một tẹo. Bạn cũng đừng quá bận tâm tới những điều mà người xung quanh phán xét: “Ôi anh ấy đẹp trai thế mà yêu phải một con bé... cười hở lợi”, “Sao con bé ấy thấp thế nhỉ”… Một cô gái sống thật sẽ không chạy ngay lập tức vào nhà vệ sinh để soi gương chỉ vì mascara chải hơi dày – theo lời nói của người khác, mới chính là một cô gái mà các chàng thích ở bên.

7. Biết thỏa hiệp


Cứng đầu có thể là tính cách cố hữu của bạn và không phải ngay lập tức có thể sửa chữa ngay. Nhưng nếu bất cứ lí do gì khiến hai bạn phải tranh luận, cần sự lắng nghe và thỏa hiệp, mà bạn vẫn cứ cứng đầu dù mình sai lè lè, thì chắc chắn không một mối quan hệ nào đọng lại được lâu đâu.

8. Thực lòng quan tâm


Đôi khi không phải nói những lời yêu lặp đi lặp lại đã là một giải pháp tốt. Sự quan tâm thật lòng của bạn – dù là tới những vấn đề nhỏ nhất, cũng khiến cậu ấy sướng rơn. Mua vỉ thuốc khi cậu bị cảm cúm, nấu bát cháo khi cậu ấy ốm… là những cách vừa dễ thương, vừa chân thành phải không nào?

9. Hài hước


Đừng lo nếu bạn không có năng khiếu hài hước bẩm sinh. Vấn đề ở đây là bạn không cần phải lúc nào cũng quan trọng hóa vấn đề, khiến cho mối quan hệ luôn ở tình trạng căng như dây đàn. Mọi thứ đều có hướng giải quyết và đôi khi nên nhìn nhẹ nhàng đi một chút, bạn sẽ tìm thấy cách biến mọi việc trở nên hài hước – mà bản thân mình cũng không ngờ tới. Cảm giác gây hài hước cho chàng từ những hành động dễ thương ở bản thân bạn, chắc chắn sẽ ghi điểm với đối phương.

10. Biết cách chăm sóc bản thân


Phe XY luôn thích những cô gái biết cách chăm sóc bản thân. Một cô nàng thích rượu chè, thích lượn lờ quán bar, thích tỏ ra bê tha bệ rạc thường không bao giờ “trụ” lại ở bất kì mối quan hệ nào. Làm sao chàng có thể tin tưởng bạn có thể đủ mạnh mẽ về tinh thần và đủ khỏe mạnh về sức khỏe để tự bảo vệ chính mình, khi chàng không thể ở cạnh bên 24/24? Hãy chăm sóc bản thân cả về vẻ ngoài lẫn tri thức, không chàng trai nào lại không thích điều đó cả.

11. Mạnh mẽ


Đừng nghĩ phe ấy mới cần mạnh mẽ, mà phe ta chỉ cần yểu điệu là được thương. Bạn mạnh mẽ trong suy nghĩ, hành động với thái độ dứt khoát sẽ khiến cậu ấy yên tâm vô cùng. Đôi khi con trai cũng yếu đuối lắm và những lúc như thế cậu ấy sẽ “biết ơn” bạn biết chừng nào khi bạn có thể làm chỗ dựa cho họ.

11 điều các chàng cực thích ở một cô gái / Lukhachdem Blog
Theo Tiin Jeff/Đất Việt

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

4 CÔ GÁI 9X VIỆT ĐƯỢC BÁO HÀN CA NGỢI

Điểm mặt 4 sao 9X Việt gây sốt tại Hàn vì vẻ đẹp tự nhiên và tài năng đặc biệt trong nhiều lĩnh vực giải trí.

4 CÔ GÁI 9X VIỆT ĐƯỢC BÁO HÀN CA NGỢI

Khả Ngân và Chi Pu


Truyền thông xứ Hàn thường lăng xê những ngôi sao của họ là những người đẹp mỹ miều hoàn hảo. Vậy nhưng trước nhan sắc của 4 nghệ sỹ 9X Việt Nam, báo giới xứ Kim chi cũng phải thừa nhận: họ đẹp và tài năng.

Điểm mặt 4 sao 9X Việt gây sốt tại Hàn vì vẻ đẹp tự nhiên và tài năng đặc biệt trong nhiều lĩnh vực giải trí:

“Bánh tráng” Nhã Phương (1990)


Hotgirl “bánh tráng” Nhã Phương đã được nhiều trang tin Hàn Quốc ca ngợi cả về sắc và tài khi tham gia một vai phụ trong phim truyền hình cuối tuần.
Nhiều trang tin điện tử Hàn Quốc ca ngợi Nhã Phương trên màn ảnh nhỏ xứ Hàn

Nhã Phương đã lên đường sang Seoul từ cuối tháng 2 và có gần 1 tháng quay phim tại xứ sở Kim chi. Cô được mời đóng một vai phụ trong phim 12 năm trở lại, phát sóng cuối tuần trên sóng truyền hình cáp JTBC của Hàn Quốc.
Hình ảnh Nhã Phương vai một cô gái Việt được in trên poster nhân vật phim “12 năm trở lại”

Nhân vật của Nhã Phương là một người con gái Việt Nam, tên Hạ My. Cô là thư ký của nhân vật nam Joo Cheol Soo, đồng thời cũng là người tình của người đàn ông đã có vợ. Vì chuyện làm ăn đổ bể, Joo Cheol Soo phải quay về nước, chia tay với Hạ My. Cô đau đớn òa khóc khi biết mình sắp bị bỏ rơi.

Vai diễn phụ của Nhã Phương đã được báo chí Hàn Quốc ca ngợi diễn xuất tốt, ngoại hình xinh đẹp. Hotgirl 9X Việt Nam được nhắc đến như một ngôi sao trẻ đang lên với nhiều vai diễn thành công.

Nhiều trang như Newsen Hàn Quốc, JTBC, Hankooki… đã gọi Nhã Phương là “top star” (ngôi sao hàng đầu) tại Việt Nam. Các trang tin xứ Hàn cũng điểm lại những bộ phim mới đây có sự góp mặt của Nhã Phương đều đạt doanh thu cao, đặc biệt có phim kinh dị Quả tim máu.
Nhã Phương được truyền thông Hàn khen ngợi cả về diện mạo lẫn diễn xuất

“Boxing girl” Khả Ngân (1997)


Những lời “có cánh” được báo chí Hàn dành cho cô gái người Việt xinh xắn dễ thương tên là Khả Ngân. 9X này được so sánh với người đẹp thành danh Lee Si Young của Hàn Quốc, cũng vừa là một diễn viên vừa là một boxing girl tên tuổi.

Khả Ngân “hút hồn” cư dân mạng xứ Kim chi


Khả Ngân được báo Hàn ca ngợi sở hữu vẻ đẹp “ngay cả các ngôi sao thần tượng xứ Hàn cũng không sánh bằng”. Cô gái sinh năm 1997 này tên thật là Trần Thị Kim Ngân, được xem là đóa hoa trong giới tán thủ. Hotgirl này từng có 9 năm tập luyện đấm bốc. Vẻ đẹp trong sáng, nụ cười thiên thần của Khả Ngân còn được báo giới Trung Quốc nhắc đến như một phát hiện mới.

Tuy nhiên, sau khi trở nên nổi tiếng nhờ nhan sắc tự nhiên, Khả Ngân lại quyết định rút lui khỏi showbiz Việt để tập trung cho học tập.

Vẻ đẹp trong sáng, nụ cười thiên thần của Khả Ngân còn được báo giới Hàn Quốc, Trung Quốc nhắc đến như một phát hiện mới

Chipu (1993)


Thông qua trang cá nhân của một blogger nổi tiếng xứ Hàn, hình ảnh và thông tin của Chipu được giới thiệu lên trang tổng hợp Naver số 1 Hàn Quốc.

Cô gái trẻ sinh năm 1993 được giới thiệu là một ngôi sao 9X đa tài trong nhiều lĩnh vực ca hát, diễn xuất, người mẫu. Vẻ đẹp đa phong cách của Chipu cũng nhận được nhiều lời khen ngợi.
Chipu (1993)

Chipu được giới thiệu trên trang Nate là một ngôi sao 9X đa tài trong nhiều lĩnh vực ca hát, diễn xuất, người mẫu

Lê Hoàng Bảo Trân (1998)


Đó là một cô gái sinh năm 1998, cao 1,72m và từng giành giải Vàng trong cuộc thi Teen Model 2009. Khán giả Việt Nam ngỡ ngàng trước hình ảnh phổng phao của Bảo Trân trên sàn catwalk năm 11 tuổi thì cư dân mạng Hàn cũng giật mình không kém khi biết tuổi đời thật của mẫu teen này.
Bảo Trân trẻ trung, năng động

Khoảng cuối năm 2010, hàng loạt trang tin giải trí uy tín của Hàn Quốc đưa tin bài về Lê Hoàng Bảo Trân với những cái tít như “người mẫu tiểu học Việt Nam cao 1m72 – thiên sứ gợi cảm” hay “sự xuất hiện của người mẫu tiểu học Việt Nam gây sốt – cư dân mạng hoài nghi “có đúng cô bé ấy 12 tuổi?”… Nhiều trang tin xứ Hàn còn khẳng định, tên tuổi của Bảo Trân “được quan tâm trên thế giới”.
Hình ảnh Bảo Trân vẫn được fan xứ Hàn cập nhật

Bảo Trân được báo chí Hàn nhắc đến với danh hiệu hotgirl, người mẫu xinh đẹp. Dù trải qua hơn 3 năm, hình ảnh Bảo Trân vẫn được cộng đồng mạng xứ kim chi nhắc đến và cập nhật thông tin mới nhất.

Dịch Vụ Seo - Theo KGT

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Top 10 câu hỏi các cô gái thường “hành hạ” bạn trai mình

Top 10 câu hỏi các cô gái thường “hành hạ” bạn trai mình - Các cô gái, có thể bạn không nhận ra điều nay nhưng thật sự các bạn rất hay hành hạbạn trai bằng những câu hỏi lặp đi lặp lại hằng ngày.
Top 10 câu hỏi các cô gái thường “hành hạ” bạn trai mình

1. Sao hôm nay anh lạ vậy?


Một câu các chàng trai sẽ thường xuyên được nghe nếu lỡ ít nói một chút, ít cười một chút, ít pha trò một chút hay quên nắm tay, quên nhắn tin chúc ngủ ngon,… Nói chung thì bạn chẳng có gì lạ cả, chỉ là các cô nàng không được vừa ý vì một hành động nào đó thôi.

2. Anh đang ở đâu?


Các cô nàng thường hay tấn công bạn trai bằng câu này nếu như nhắn tin lâu không trả lời, gọi điện không bắt máy. Đôi khi chỉ đơn giản là các chàng đang ngủ trưa, đang tắm hay đang say mê chơi game thôi.

3. Em có mập không?

Đây là một thể loại câu hỏi “trả lời kiểu nào cũng chết”. Nếu các chàng trả lời là “mập” thì chắc chắn là sẽ “ăn đập”. Còn nếu trả lời “không mập” thì các nàng sẽ hờn dỗi: “tại anh là bạn trai em nên anh mới nói như vậy”. Nói chung là nghe câu này thì chết chắc rồi.

4. Anh muốn ăn gì/muốn đi đâu?


Điều thần kỳ là tuy câu hỏi này có vẻ như để cho các chàng toàn quyền quyết định nhưng thật ra những quán chàng kể ra, các nàng sẽ bắt đầu chê này chê nọ. Tại sao ngay từ đầu các cô gái không nói rằng mình muốn gì nhỉ?

5. Anh nhắn tin với con nhỏ nào thế?

Dù các chàng trai có đang nhắn tin với thằng bạn thân hay nhỏ em gái thì chỉ cần có vẻ “bất thường” theo suy nghĩ của các nàng thì sẽ lập tức bị nghe câu hỏi này.

6. Anh tính bận cái áo/cái quần/đôi giày/áo khoác này thiệt đó hả?


Coi nào các cô gái, hãy để các chàng trai tự do mặc những gì mình thích. Biết là gu thời trang của vài chàng đôi khi có hơi kém nhưng mà cứ bị sửa lưng hoài thì sẽ rất khó chịu.

7. Sao anh like hình của con nhỏ đó?


Có khi các chàng trai cũng chẳng để ý mình đã like hình gì, chỉ là “like hàng loạt” những lần lướt facebook nhưng các cô nàng lại cực kì nghiêm trọng, xem việc like hình ngang bằng với “có tình ý với con nhỏ đó”.

8. Anh có muốn để relationship trên facebook không?


Mặc dù đa số các chàng sẽ gật đầu đồng ý nhưng thật ra ý tưởng mọi người, kể cả người không quen biết có thể “like”, “bình luận” về mối quan hệ riêng tư của hai người thiệt không thú vị chút nào.

9. Em mua cái áo đó nha?

v

Thật lạ khi các cô nàng lại rất hay hỏi câu này mặc dù câu trả lời của các chàng có thế nào thì các nàng cũng sẽ vẫn mua thôi mà.

10. Anh thấy bạn nữ kia có đẹp không?


Này các chàng trai, câu hỏi này thật chất là một bài kiểm tra đấy. Nếu các bạn thật thà và ngây thơ trả lời thật lòng là cô gái kia đẹp thì coi như các bạn đã “rớt” rồi. Chia buồn.

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

20 TUYỆT CHIÊU GIÚP BẠN TẠO ẤN TƯỢNG VỚI CÁC CÔ GÁI

Dù cô gái đó là ai, bao nhiêu tuổi, thân hay mới quen, bạn quan hệ xã hội hay là gì đi nữa thì khi ở bên cạnh cô ấy cần phải nhớ những điều cơ bản dưới đây

Không phải bí kíp mà chỉ là những nguyên tắc cần phải biết. Biết rồi không nhất định phải tuyệt đối làm theo. Là đàn ông, hãy làm điều mình thích và thấy đúng. Vậy là đủ.

1. Có gì nói đó, cấm ba hoa quá 30% sự thật.

2. Đi lên cầu thang thì đi sau, đi xuống cầu thang thì đi trước.

3. Vào quán ăn/nhà hàng/cà phê thì mở cửa và giữ cửa chờ cho gái bước vào.

4. Kéo ghế giùm nếu ghế nặng và để sát bàn.

5. Băng qua đường thì phải đứng ở bên phía hướng xe chạy về, tay để sau lưng (vị trí bàn tay thì tùy quan hệ với gái).

6. Đi ăn ở quán bình dân thì lấy đũa muỗng và dùng khăn giấy lau sạch luôn cả phần của gái.

7. Khi nhân viên phục vụ đưa menu, luôn hỏi em/bạn/chị muốn gọi món gì, sau đó thì lên tiếng gọi món.

8. Nếu đi vào bar hoặc chỗ đông người thì đi bên cạnh, đưa tay che chở và ngăn tránh cho chạm vào những người chung quanh.

9. Trong bãi xe thấy gái dắt xe thì chủ động dắt giùm, lưu ý dùng lời lẽ lịch sự và mỉm cười tươi tắn trong sáng (vui lòng tập cho mắt nhìn thẳng, tự tin và đàng hoàng).
20 TUYỆT CHIÊU GIÚP BẠN TẠO ẤN TƯỢNG VỚI CÁC CÔ GÁI

10. Nhường áo khoác nếu trời gió và lạnh (nếu đang mặc mỗi cái áo thun thì thôi, không cần cố gắng).

11. Luôn là người cầm lái và chủ động gạt thanh để chân phía sau xuống cho gái. Chạy với tốc độ vừa phải.

12. Đi bộ trên đường thì đi bên ngoài, để con gái đi bên trong.

13. Chạy xe máy song song nhau thì cũng thế, gái chạy bên trong.

14. Trong công ty hay đi ngoài đường, thấy gái bưng bê hay xách nặng thì cầm giùm (nếu rảnh tay thì làm giúp, không cần cố ra vẻ khách sáo). Nói thì phải làm, hứa thì phải thực hiện.

15. Gọi điện thoại, nhắn tin, chat đều phải là người sau cùng kết thúc cuộc nói chuyện.

16. Gái mới quen mà hỏi có Facebook không thì nói để anh add em hoặc giờ anh chưa online được nên em chịu khó add anh trước nha.

17. Không được sms/chat mà cười “hi hi” hoặc dùng biểu tượng mặt cười :).

18. Không được dùng ngôn ngữ xì tin kiểu “e dag lam j? a nghj a thik e thak log, e co thik a hok?”.

19. Gọi điện mà thấy không bắt máy thì thôi, đừng để gái mở điện thoại ra thấy tám trăm cuộc gọi nhỡ kẻo lại hoảng hồn.

Và 20, gái mà hỏi anh dễ thương quá, đối với cô gái nào anh cũng tốt vậy hả thì im lặng mỉm cười ý nhị, làm ơn đừng nói gì… Khổ lắm.

Theo kenh14
__________________________________________________ 
Lukhachdem Chúc Các Bạn 1 Ngày Thật Vui! 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/