Hiển thị các bài đăng có nhãn Cơn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cơn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ

Blog Radio - 0h15' thứ 7 hàng tuần tại blogviet.com.vn - 0h30' thứ 4 tuần kế tiếp tại kênh VOV3 Đài tiếng nói Việt Nam

Cho tôi tìm lại khoảng trời tuổi thơ


Khi những cơn gió mùa hạ vừa ghé qua, trong tôi bỗng dâng trào một cảm xúc…khó tả. Nhiều người không thích mùa hè vì sự nóng nực và những trận mưa rào ngập lụt. Nhưng tôi thì lại khác, tôi yêu mùa hè. Chỉ có mùa hè tôi mới cảm nhận được một cách trọn vẹn nhất những cơn gió đêm mát lành, những trận mưa rào sảng khoái và cả những khi trời vần vũ mây giông. 

Tất cả đều có một vẻ quyến rũ rất riêng. Tôi đi học xa nhà từ nhỏ, chỉ có mùa hè là khoảng thời gian được về với gia đình, với bố mẹ. Vì thế mỗi phút giây nghỉ hè bên gia đình thật quý giá và đáng trân trọng biết bao. Gia đình tôi ở một vùng núi, đường sá gập ghềnh, trắc trở, vì vậy bố mẹ gửi tôi cho bà nội để đi học cho tiện. Con đi trường học, còn mẹ, mẹ đi trường đời.

Kể từ năm thứ 3 đại học, tôi biết mình đã chẳng còn kì nghỉ hè nào trong cuộc đời nữa. Những lần về thăm bố mẹ cứ thế ngắn lại. Mùa hè chỉ còn là những kỷ niệm khiến lòng tôi xao xuyến biết bao nhiêu. Vì vậy, mỗi khi có dịp nghỉ dài ngày, khi bạn bè còn đang lo tìm chỗ ăn chơi thì tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình cần về nhà. Tôi còn nhiều cơ hội đi chơi nhưng không phải lúc nào cũng có thể về thăm gia đình. Bạn bè thì có nhiều nhưng tôi chỉ có một cha, một mẹ thôi. Về nhà, chỉ cần nằm gối đầu lên đùi mẹ là đã thấy bình yên lắm.

Về với suối nguồn, về với núi non, về với tĩnh lặng, về để ăn bát canh rau đắng mẹ nấu.

Mỗi khi trở về nhà, việc đầu tiên tôi làm là chạy lên đỉnh đồi hú hét cho đã. Từ trên cao nhìn xuống, tôi thu vào đôi mắt cả một bức tranh khổng lồ, có mây, có núi, có ruộng đồng, có những mái nhà nhấp nhô và có con suối nhỏ. Trên đỉnh đồi hoa tàu bay mọc nhiều lắm, chỉ cần chạm nhẹ vào cây thôi là những hạt bông trắng đã bay tung, trắng xóa cả một góc đồi. Tôi thường chu miệng thổi phù phù cho chúng bay lên trời, rồi lấy làm thích thú. 

Quê hương tôi thì mùa nào cũng đẹp, nhưng tôi lại không được ở nhà suốt bốn mùa, vì thế trong ký ức của tôi chỉ toàn những kỷ niệm gắn với mùa hè. Mùa đông bầu trời lúc nào cũng xam xám, những bông lau xám, những ngọn núi “trốn” biệt tích trong sương mù dày đặc mấy tháng trời, những cành xoan khẳng khiu, trơ trụi lá, phác họa vào nền trời một bức tranh ma quái. Đấy, ký ức về mùa đông chỉ có thế.
Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ
Blog Radio 336: Mưa mùa hè và những ký ức tuổi thơ
Tôi có một thằng em trai. Hồi bé hai chị em vẫn hay thi hét với nhau nhưng bây giờ nó cao lớn hơn tôi và giọng nói thì trầm trầm ra dáng người lớn rồi. Hồi nhỏ tôi đi đâu thằng em cũng lon ton chạy theo, hình như trẻ con đứa nào cũng thế, thích chạy theo người lớn, thích bắt chước người lớn. Nhưng chỉ một vài năm sau nó có những thằng bạn mới, thế là tôi bị ra rìa.

Hồi nhỏ hai chị em tôi thường chăn trâu trên đồi. Thực ra chăn trâu cũng không phải là công việc gì vất vả, nặng nhọc lắm đâu. Cứ đầu giờ chiều hai chị em lùa trâu lên đồi, cho nó gặm cỏ thoải mái, đến chiều muộn cho nó xuống suối tắm sạch sẽ, mát mẻ rồi dắt về chuồng. Con trâu ấy là một con nghé nho nhỏ, xinh xinh, tôi đặt tên cho nó là Mao Mao. 
Thằng em tôi có một tuyệt chiêu trèo lên lưng trâu, đó là lựa khi trâu cúi xuống gặm cỏ, nó sẽ “đè đầu cưỡi cổ” con trâu rồi tót lên lưng. Tôi thì không dám “manh động” như thế. Chỉ dám trèo lên lưng trâu ngồi lúc đó đang nằm, sau đó hô trâu đứng dậy. Nhưng cũng có khi con trâu điên lên chạy vọt đi, thế là tôi rơi xuống đất, lăn hơn chục vòng, may mà có lớp lá quế khô rất dày, nếu không thì cũng “thịt nát xương tan” rồi. Cũng có khi chị em tôi mải chơi, lơ là việc trông nom con Mao Mao. Một hôm nó ốm, không hiểu ăn phải cây gì độc hay bị rắn cắn. Tôi đã hối hận vô cùng vì hôm trước hai chị em còn tị nhau việc dắt trâu về. Con Mao Mao bỏ ăn mấy ngày, rồi nó chết. Chị em tôi đã khóc suốt hai tuần sau đó. Thật sự với một đứa trẻ, khi một con vật thân thiết chết đi cũng không khác gì mất đi một người bạn. 

Hồi nhỏ tôi thích nhất là đi tắm suối, nhưng toàn phải trốn mẹ, vì thế cái cảm giác lén lút làm việc mình thích càng khiến tôi thấy thú vị. Tôi thích ngâm mình trong làn nước mát rượi, ngửa mặt lên trời nhìn mây vẩn vơ bay. Thằng em tôi thường chọn một tảng đá cao rồi phi như mũi tên xuống mặt nước, nước bắn tóe tung, nó lặn ngụp chán chê rồi lè lưỡi trêu tôi. Mặc dù thích lắm nhưng tôi không dám bắt chước nó vì tôi không biết bơi. Tôi thường chỉ nhẩn nha chơi ở chỗ nước nông và nhặt nhạnh những hòn đá kì quái mà tôi gọi là “kiệt tác của thiên nhiên”. Tôi đã thử làm đủ mọi cách, từ việc cho chuồn chuồn cắn rốn đến việc ôm thân chuối suốt ba mùa hè, chân đập bùm bùm xuống nước tập bơi mà mãi cứ lặn nổi bơi chìm. Theo nhận định của đám bạn thì trong việc bơi lội, tôi là đứa “ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo”.

Mà hồi đó trẻ trâu, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ ăn gì, chơi gì, có trò gì mới. Hết bơi lội bì bõm, chúng tôi lại nghĩ ra trò chặt nứa đóng mảng, “phao cứu sinh” của chúng tôi lúc đó là hai khúc chuối trắng nõn nà buộc ở hai bên. Rồi năm sáu đứa trèo lên cái mảng đó, cho nó trôi dọc con suối. Mỗi lần qua chỗ nước siết tôi lại bị văng xuống nước và vì không biết bơi nên sẽ có đứa nhảy xuống túm áo tôi lôi lên. Tôi thề, nếu mẹ tôi mà biết những chuyện này, mẹ sẽ đánh cho tôi tét mông. Nhưng tôi đã giấu những trò nghịch ngợm của mình suốt những năm tháng tuổi thơ.

Hồi nhỏ tôi thích sách lắm. Tôi nhớ có một lần tôi đã mang sách đi “giặt”. Lúc đó tôi chưa vào lớp một nên mẹ có xin mấy quyển sách học vần về cho tôi. Chẳng hiểu sao mẹ lại để lên gác bếp không cho tôi động vào. Thế là nhân lúc mẹ đi vắng, tôi kê ghế trèo lên lấy xuống. Thấy sách bị bồ hóng bám đầy, tôi quyết định nhúng nó vào xô nước, lấy xà phòng và bàn chải chà lấy chà để. Chà xong thì quyển sách cũng nát bét. Không hiểu sao lúc đó tôi rất có hứng thú với sách nhưng sách không phải để đọc mà chỉ để làm trò. Tôi thường lấy mấy quyển tiểu thuyết dày cộm của mẹ, giở ra giả vờ đọc và tưởng tượng ra một câu chuyện lâm li bi đát có hoàng tử, công chua và con quái vật khổng lồ. Lúc đó tôi chưa biết đọc đâu, sách còn cầm ngược cơ mà. Rồi đi đâu tôi cũng cầm theo quyển Tiếng Việt, giở đúng trang có hình vẽ hai chị em, hàng xóm bảo tôi yêu sách thế chắc lớn lên học giỏi lắm, học giỏi chưa thấy đâu, chỉ thấy quyển sách lem nhem bẩn thỉu hết.

Hồi bé chúng tôi cũng rất thích chơi làm nhà, cột nhà bằng thân cây chó đẻ và lợp bằng lá chuối. Tôi cũng thường lấy trộm gạo của mẹ, bỏ vào ống bơ và nhóm bếp nấu cơm hệt như ở nhà. Lúc đó có một đứa đóng vai bố, một đứa đóng vai mẹ và một vài đứa đóng vai con. Cũng xưng hô “mình ơi”, “bố ơi”, “mẹ ơi” như đúng rồi. Nhưng để thành một gia đình, chúng tôi cũng làm “đám cưới” đàng hoàng đấy nhé! Đứa nào làm cô dâu thì sướng lắm, được cài đủ loại hoa hoét lên đầu, được khoác bao tải lên người làm váy và quan trọng nhất là được cho lên “kiệu” khiêng đi lòng vòng.

Hồi ấy chúng tôi cũng chịu ảnh hưởng khá “nghiêm trọng” từ phim ảnh. Lúc đó nhà tôi có một cái tivi đen trắng, cứ tối đến là cả xóm kéo đến xem phim, y như cái rạp chiếu phim mini. Xong đứa nào đứa nấy mắt trước chơi trò “tung chưởng” như trong phim Bao Thanh Thiên, đứa nào “dính chưởng” thì “Ựa” một cái, phụt nước bọt, giả vờ chết. Cái thói quen bắt chước theo phim còn kéo dài đến tận hồi phim Nàng Đê Chang Kưm, lúc đó chúng tôi thường đi săn nhái bén, bắt được con nào là trói ngấu nghiến bốn chân nó lại, lấy gai mây…châm cứu y như trong phim. Đến lúc con vật khốn khổ tắt thở thì ra sức hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực cho nó sống lại. Nhưng cuối cùng thì: “Chúng tôi rất tiếc. Chúng tôi đã cố gắng hết sức!”. Thế rồi chúng tôi mang xác con nhái bén đi chôn, đắp mộ đàng hoàng, có vòng hoa đàng hoàng, cắm mấy cái que xuống giả làm que hương rồi làm lễ mai táng cho nó.

Những trò nghịch ngợm của chúng tôi ngày ấy thì kể cả ngày không hết. Lúc đó chỉ nghĩ đến việc ăn gì, chơi gì thôi mà. Những ký ức đó không mất đi mà chỉ được cất giữ cẩn thận trong một ngăn rất sâu của tâm hồn. Để rồi bất chợt có cái gì đó gợi lại, ký ức tuổi thơ lại ùa về như dòng nước lũ. Một tuổi thơ “dữ dội” với những trò nghịch dại, nhưng cũng là một tuổi thơ đầy đủ và trọn vẹn. Tôi cảm thấy may mắn khi mình được sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nếu không tôi đã không thể có những ký ức tuyệt vời như thế. Những đứa trẻ thành phố bây giờ chỉ biết học và học, tôi thấy bọn trẻ học quanh năm và dường như chẳng có kì nghỉ hè.

Giờ đây mỗi khi tôi trở lại con đường nhỏ - nơi tôi chập chững đi những bước đầu tiên, theo mẹ lên nương, theo cha đi rẫy, tôi lại không khỏi bồi hồi. Tôi bỗng dưng nhớ tới câu hát: “Đây là mặt đất, đây là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con. Bước chân bé nhỏ, bước đi theo cha, dấu chân đầu tiên trên đường đời”. Con đường ấy tôi đã đi và về không biết bao nhiêu lần. Cảnh vật thì vẫn như thế nhưng tôi không sao tìm lại được cảm giác ngày ấy. Bạn bè tản mát mỗi người mội phương, cô bạn thân nhất của tôi cũng đã có chồng con. Khi những người bạn thân thiết nhất rời xa mình thì nơi đây chỉ còn những kỷ niệm và niềm thương nỗi nhớ. 

“Cho tôi tìm lại ngọn đồi,
Cho tôi tìm lại khoảng trời tuổi thơ”.

Tôi là một cô gái sinh ra từ bản làng, lớn lên từ núi. Đâu đó trong con người tôi vẫn phảng phất cái tự nhiên, hoang dã của núi rừng, cái mạnh mẽ và khảng khái của người miền núi. Tôi đã uống nước nguồn miền Bắc, ăn gạo thơm từ núi rừng Tây Bắc, thì “Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu” (Chế Lan Viên). Rời xa quê hương để học hành và bắt đầu công việc ở một thành phố nhộn nhịp. Đôi khi cái cảm giác thiếu gia đình, thiếu quê hương, khiến người ta tủi thân kinh khủng và chỉ muốn òa khóc như một đứa trẻ.

Mỗi lần về rồi lại đi, thực tình chỉ muốn gói ghém tất cả lại, bỏ vào vali mang theo. Tôi ước mình có thể bê cả Yên Bái đặt cạnh Hà Nội, để được sà vào lòng mẹ mỗi cuối tuần về. Đường về nhà sao mà xa xôi quá, nhớ thương nhiều cũng chẳng biết phải làm sao.

Lần giở từng món đồ mẹ gói ghém cho mang theo, thấy lòng buồn man mác. Cái cảm giác này tôi đã trải qua nhiều lần rồi, nhưng lần này tôi không khóc. Đêm qua mẹ không ngủ được, tôi cũng không ngủ được, nằm lặng nghe tiếng chó sủa và tiếng gà gáy sang canh. Ước gì thời gian ngưng đọng lại để tôi được ở gần mẹ thêm chút nữa.

Tạm biệt bình yên. Tạm biệt khoảng trời xanh thăm thẳm ôm ấp cả tuổi thơ tôi. Tôi lại về với một Hà Nội lúc nào cũng huyên náo và rực rỡ ánh đèn. Tạm biệt gia đình. Tôi lao vào vòng xoáy cuộc đời. Tuổi tôi trẻ, lòng tôi đẹp với những ước mơ, hoài bão. Đôi chân tôi đã đủ vững để tự bước đi, tôi đã đủ khôn lớn để tự vùng vẫy trên những khoảng trời mà tôi muốn, vậy mà tôi vẫn thấy mình nhỏ bé mỗi khi đứng trước bố mẹ. 

Bố vẫn thế, vẫn trầm lặng như ngày hôm qua, bố không thích để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng đằng sau cặp kính kia, tôi biết mắt bố sẽ ươn ướt khi nhìn theo chiếc xe lăn bánh đưa con gái bố đến một miền đất khác. Nơi ấy không có mây chiều vẩn vơ trên đỉnh núi.

Ngồi nghe những bài hát mà bỗ vẫn thích nghe. Con nhớ nhà. Con nhớ bố. Con phải làm sao?

“Bình nguyên thiết tha, đời ta quen với rừng hoang.
Nửa đêm phố xa, chợt nhớ ánh trăng quê nhà
Bình nguyên thiết tha, đời ta quen mái nhà xưa
Bàn chân đã đi mà sao trái tim quay về”.

Nhớ ánh mắt trầm ngâm của bố. Nhớ bàn tay gầy gầy, xương xương và chai sạm của mẹ cứ xoa xoa đôi bàn tay bé nhỏ của con như quyến luyến không muốn rời. Đôi khi thèm lắm cái cảm giác được ôm mẹ ngủ một giấc thật bình yên. Thèm quay quắt một bát canh nóng mẹ nấu.

Gần đây tôi về, mẹ hay kể lại những chuyện lúc tôi còn bé, mẹ ngồi bên bếp lửa, tôi ngồi một bên, con mèo ngồi một bên. Con mèo kêu “Meo meo”, tôi quát nó: “Đây là mẹ tao chứ có phải mẹ mày đâu mà gọi!”. Hơn hai mươi năm qua, đây là con mèo thứ bao nhiêu tôi cũng không biết nữa. Lần này tôi về, tóc bố bạc thêm một ít, da mẹ nhăn thêm mấy phần.

Có phải mẹ đã nhớ con nhiều lắm không mẹ?

“Nhấp chút phiêu diêu buồn, ngắm cánh lan bên vườn. Quê nhà tôi thương nhớ.
Nhớ bước chân trong rừng, vắt lá cơn mưa nguồn, bao người không trở về.
Nhớ tóc phai sương mờ, nước mắt chan nụ cười. Quê nhà thương nhớ ơi!”

• Nguyễn Hằng Nga

Cơn mưa tuổi thơ

Tuổi thơ tôi gắn liền với những cơn mưa rào, tôi thích mưa, thích được cùng lũ trẻ con quanh xóm kéo nhau ra đường lội những quãng đường nước ngập, rồi chạy toán loạn ai về nhà nấy mỗi khi có tiếng sấm chớp nổ ầm oàng cùng những tia chớp giận giữ trên khoảng trời mịt mù mây đen. Mắt chăm chú nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà ,tay đếm những bong bóng vỡ trên mắt nước, mắt ngang dọc đợi mẹ đi khuất là phi ra ngoài đường đội mưa chơi đá bóng cùng mấy đứa trẻ con

Tôi còn nhớ cái ngày bé xíu, mỗi lần mẹ đi chợ hoặc ra đồng gặp phải những trận mưa rào không ngớt, tôi ra hiên ngồi ngóng mẹ rất lo âu. Khi thấy bong mẹ thấp thoáng ngoài ngõ, tôi vội reo lên như đứa trẻ được mẹ thưởng cho món quà mà mình yêu thích nhất. Rồi sau đó mới an tâm chạy theo lũ bạn đi chơi, đứa nào cũng thi nhau lấy chậu hứng những giọt nước mưa và bảo nhau rằng “Nước mắt của trời, phải hứng lấy, chắc chắn nước mắt sẽ ngọt bởi ông trời như một vị thần tiên, nước mắt của ông chắc cũng như nước tiên,rồi thi nhau uống từng ngụm và nô nhau cười một cách sảng khoái”

Tuổi thơ tôi có rất nhiều kỷ niệm về những ngày mưa, Có những đêm mưa lụt, nước ao từ nhà này tràn sang nhà kia, tôi chạy theo bố đi soi đèn canh cá, và nhìn mẹ và bố đắp bờ. Khi đó vì sợ mưa lạnh và ốm, bố mẹ nhất quyết đuổi tôi về nhà, tôi nằm ngay bờ đê ăn vạ. Bố bế tôi vào nằm trong lán trú mưa, ôm tôi vỗ về “ Không biết con giống ai mà lúc nào cũng bướng bỉnh ngang ngược” Khi đó, tôi ôm chặt vào vai bố thì thầm “Con muốn cùng bố mẹ làm việc mà” trong khi mắt thì mơ màng vì buồn .Mưa mát lạnh và nước mưa nhễ nhại trên mặt bố, cảm nhận thấy bờ vai bố run nhẹ, tiếng nói cười của bố mẹ đi cả vào giấc ngủ của cái con cua nhỏ ngang bướng vẫn ngủ gục trên lưng bố lúc bố cõng về nhà. Mưa chảy vào tận trong giấc mơ. Dịu nhẹ.

Là những ngày cứ nhõng nhẽo theo mẹ đi chợ ăn quà, khóc lóc năn nỉ, cuối cùng mẹ lại phải cõng trên lưng. Núp dưới lưng mẹ trong mưa, cảm nhận được từng dòng nước mưa chảy dọc sống lưng mẹ,nhưng thấy mặn mặn mà không hiểu. Bình thường uống nước mưa ngọt, muối ở đâu ra? Rồi quàng tay ôm chặt cổ mẹ thì thầm “ Còn thích được cõng lắm, sau này con lớn, con sẽ cõng mẹ đi chơi”. Mẹ mắng yêu “ Vâng, cô lớn đi rồi không bắt tôi cõng cô là tôi thấy khỏe người rồi” Dù còn bé tẹo thôi, nhưng cũng cảm nhận thấy đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Khi lớn lên rồi, thấy mưa không còn cảm nhận được cái sự trong veo ở tâm hồn, không còn thấy cái bình yên vì được bố mẹ che chở. Mỗi lần mưa, vẫn phải tự đi làm trên con đường xa tít, hạt mưa xối vào mặt, rát buốt,lạnh ngắt mới cảm nhận được cái nhọc nhằn của bố, sự vất vả của mẹ sau những trận mưa lụt vẫn phải ra đồng vớt lúa về, những đêm mưa lụt phải thức đêm canh ao cá. Thấy long xót xa vì mình luôn là người chỉ biết sống trong sự đòi hỏi và gây phiền phức

Mưa bây giờ buồn lắm! Mỗi lần nhìn thấy mưa, con người ta lại cảm nhận được cái sự cô đơn đến tận cùng. Không nghe được tiếng mưa trên lá, trên cỏ hay trên mái ngói lục đục. Mưa ào ạt hòa vào tiếng gió vi vu tạo nên những âm thanh nghe hoang hoải... Chớp mắt nhìn xa, không còn nhìn thấy khoảng sân vẫn thường tắm mưa, không thấy những cánh đồng ngập nước ở đâu? Chỉ thấy người hối hả chen nhau còi xe ầm ĩ, ở những góc phố người ta tìm vải bạt che cho hàng hóa bán ở ven đường.

Những người cô đơn, họ yêu mưa, nhưng cũng sợ mưa. Họ yêu mưa bởi khi đứng trong mưa, người ta không nhìn thấy giọt nước mắt yếu đuối hòa trong mưa, họ cũng sợ mưa, vì đối diện với mưa, nỗi cô đơn, nỗi nhớ ngày càng da diết. Bản chất những giọt” mưa” không mang theo cảm xúc, chỉ có người ngắm mưa, lắng nghe mưa, đi trong mưa đã ngộ nhận rằng đó là cảm xúc của ” mưa” những cung bậc của xúc cảm đó chi khi đối diện với sự cô đơn, con người ta sống thật với chính mình hơn, lúc trầm lặng cô đơn, lúc hờn tủi than vãn, lúc tuyệt vọng lang thang… và những giai điệu mưa mà người ta cho là thấm đượm ánh buốn, mưa nào có làm ướt lòng ai?Sao nghe trong mưa toàn tiếng thở dài ai oán?

Đôi khi mỗi chúng ta luôn cần tình yêu. Tìm đâu ra người ấy giữa cuộc đời bộn bề trăm ngả này. Lao vào với công việc. lấy mệt mỏi thân xác xua tan đi những ý nghĩ mông lung. Mỗi lúc chạm vào nỗi buồn của mưa, đi dưới mưa, vô tình nhìn thấy đôi tình nhân đang hạnh phúc viên mãn trong cái lạnh của đất trời, Có đôi lúc thấy cô đơn mà chạnh lòng tìm kiếm, nhưng càng tìm càng thấy trái tim mình chai li và tuyệt vọng. Cứ ngỡ rằng trái tin này đang đóng băng, liệu mưa lạnh có làm tảng băng tan chảy. 

Nhưng quả thật, chỉ khi mở lòng với cuộc đời, mới thấy có quá nhiều thứ ta cần quan tâm trước nhất. Hãy yêu thương chính bản thân mình, gia đình mình, những người thân yêu để khi hoà mình với xã hội, nhìn nhận một cách đúng đắn về cuộc đời và những va vấp hay định kiến nên xóa bỏ. Cái nhìn mới đúng đắn về xã hội đang sống có thể tránh được những va vấp, vượt qua những rào cản, mới có thể độc lập một cách tương đối, có thể đứng một mình để tự tin và gánh vác mọi trách nhiệm. Nếu ai đó may mắn trong cuộc đời, có những giọt nước mắt chảy xuôi tuôn theo những cơn mưa, mang theo cả nỗi buồn để rồi ta thức tỉnh và bắt đầu như chưa từng tổn thương. Đau đớn hơn là những giọt nước mắt chảy ngược, những giọt nước mắt không cất thành lời, mà chỉ chạnh long nhìn mưa ai oán. Tiếng khóc, làm lạnh cả tâm hồn để mỗi khi gặp mưa, “mưa” lại dễ làm lòng người ” ảm đạm”. 

Thực ra mưa chỉ là quy luật của tạo hóa, cũng như sinh tử là lẽ thường của vạn vật. Còn buồn, vui, hờn tủi… thực chất cũng không phải vì mưa. Nhưng giữa cuộc sống bộn bề này thì chúng ta cũng nên dành cho mình những phút giây để cảm nhận được nỗi buồn trong những cơn mưa, đơn giản là có cái nhìn sâu hơn về cuộc sống. Để mỗi khi thấy cuộc đời hạnh phúc tươi đẹp, ta sẽ biết trân trọng nhiều hơn.

Mưa thành phố bây giờ với trẻ con không phải là kỷ niệm,trẻ con chỉ cảm nhận được cái sự nhếch nhác bẩn thỉu sau những ngày mưa ? Nhà nhà đóng cửa, trẻ con chỉ một số để ý và hỏi "con ếch là con gì?", những người mẹ bảo con "trời mưa, cấm đi chơi, cấm ra đường và cấm tắm mưa biết chưa, toàn axit"? Tôi ít khi nhắc đến chuyện ngày xửa ngày xưa, nhưng thấy lòng tiếc nuối cho những cơn mưa đã xa, những tuổi thơ không còn mưa trong veo như thuở nào, mưa giờ mang đến cho con người đôi khi là gánh nặng. Nào lụt, nào bon ben và tắc đường bẩn thỉu nhem nhuốc, mưa không dịu dàng, không là niềm vui, như ngày xưa vốn thế..

Trời hôm nay mưa nhẹ, được ngồi bên người mình yêu, nhấm nháp từng ngụm trà, kể cho nhau nghe vài câu chuyện, nói với nhau đôi lời yêu thương. Thấy cuộc đời sao mà bình yên và tự tại. Nếu được ở bên cạnh người mình thương yêu,cùng sẻ chia những ngọt bùi trong cuộc sống. Dù có gặp những cơn mưa rào, hung hãn rạch chớp chia đôi đất trời, ta vẫn cảm nhận được sự bình yên đến lạ.Ta cảm nhận được tận cùng của sự cô đơn là phải nắm lấy hạnh phúc trong tay thật chặt

Hoa Nguyễn

Thực hiện: BTV Chit Xinh
Kỹ thuật: Đức Thụy
Sản xuất và quản lý: Dalink Studio - Công ty Cổ phần truyền thông VNNPlus

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn
Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn
Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn - Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Một ngày mưa, ta cầm ô tìm đến một quán quen nơi góc đường, cửa kính trong suốt khiến ta có thể cảm nhận mưa như đang tưới mát cả tâm hồn ta giữa bao tháng ngày ngột ngạt.

Nhâm nhi tách coffee không đắng ngắt vì có thêm vị sữa, ta mỉm cười hít thật sâu hương vị coffee ngon. Thật ra thì ta cũng không biết định nghĩa coffee ngon là như thế nào đâu, chỉ vì nơi ta đang ngồi là quán quen, thứ ta uống là thứ quen, vì vậy ta thấy ngon, chỉ thế thôi.

Tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách vào. Trời mưa, nhịp độ của chuông kêu nhiều hơn vì có những vị khách không mục đích bước vào, chỉ tại trời mưa và cần một nơi trú mưa. Ta mỉm cười với chị chủ quán, ngầm ý nói: “Chị phải cảm ơn ông trời vì đã thả mưa!”

Ta lại đưa tách coffee lên môi, nhấp một ngụm rồi đưa lên trước khung cửa kính, cảm giác như mưa đang nhỏ từng giọt tinh khiết vào trong tách, kì diệu đến lạ lùng. Rồi ta lại đưa tách theo bước chân người đi đường, coffee sóng sánh trong tách vì ta đưa theo không kịp, những bước chân vội vàng, cuống cuồng tránh mưa. Ta mỉm cười tự thấy đời ta sao nhàn rỗi quá. 

Mấy ai cảm thấy đời này nhàn rỗi khi không còn là một đứa trẻ. Bởi cuộc sống là một guồng quay, quay mãi, quay mãi cho đến khi ta hoàn thành xong một kiếp người. Ta vẫn bước đấy, ta vẫn quay đấy, nhưng sức mỗi người khác nhau, ai đi kịp thì nhẹ nhàng, ai yếu đuối tất nhiên phải thấy mệt mỏi, chán nản và đôi khi bỏ cuộc giữa chừng. 

Ta học cách cảm nhận cuộc sống theo hướng ngược lại trong từng khoảng khắc. Khi ta đang vui bên bạn bè, ta lại nghĩ đến một ngày không có bạn bè ở bên. Thế là ta biết phải trân trọng giờ phút ấy. 

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng. 

Ta học cách tha thứ cho những người mà ta đã từng gọi bằng hai chữ “kẻ thù”. Bởi có kẻ thù thì ta mới phân biệt được đúng sai, tốt xấu trong cuộc đời này. Đến cuối cùng ta lại muốn ôm họ, cảm ơn họ vì đã cho ta biết thêm sắc màu cuộc sống. 

Ta học cách hài lòng với những gì ta đang có. Vốn dĩ có câu nói rất đúng: “Ta không được phép lựa chọn nơi ta sinh ra, nhưng ta có quyền lựa chọn ta sống như thế nào”, thế nên trước khi biết phải sống như thế nào, ta hài lòng với thứ ta đang có, là gia đình, là bạn bè, là hình dáng… ta còn học cách yêu những điều ấy. Bởi ta nhận ra, tình yêu thương luôn làm nên những điều kì diệu. 

Ta học… ta vẫn đang học từng điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống này. Để biết được rằng ta vẫn bước, vẫn đi, vẫn quay theo cuộc sống chứ không dừng và không là một điểm chết. 

Mưa vẫn rơi, đường vẫn nhiều người quá lại. Tách coffee của ta chỉ còn đủ cho ta uống trong một ngụm. Tiếng cười nói trong quán mỗi lúc một nhiều, ta nhìn quanh và nhận ra bàn nào cũng nhiều người, chỉ có mỗi chỗ ta ngồi là một mình ta. Cô đơn. Phải rồi, ta vẫn đang hẹn hò với cô đơn. 

Một ngày mưa, rồi lại hẹn hò với cô đơn, nhưng ta cảm thấy hài lòng, thanh thản xen lẫn bình yên.

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn / Lukhachdem Blog
Theo: Kenh14.vn

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Cơn mưa có giận lâu như em không?

Cơn mưa có giận lâu như em không? Anh biết em mà giận thì sẽ khó dỗ lắm, nhưng anh vẫn chọc em, bởi anh cứ thích nhìn khuôn mặt em khi em dỗi, lạ vậy chứ.


***

Nơi em trọ học cách xa trung tâm thành phố. Cũng phải thôi, bây giờ trong thành phố tấc đất tấc vàng, đâu có chỗ để xây dựng mấy trường đại học cho sinh viên nữa. Người ta có dự án đưa các trường đại học ra ngoài ngoại ô, lập thành một cái làng đai học, có lẽ để dễ quản lý.
Cơn mưa có giận lâu như em không?
Cơn mưa có giận lâu như em không?
Em mới ngoài 20, nhưng em cứ lo mình già, mỗi ngày em soi gương ngắm nghía kĩ khuôn mặt bầu bĩnh của mình, để rồi lại hét toáng lên khi có một cục mụn vô duyên nào đó đến ngự trị trên mặt em, có khi em lại thở dài chỉ vì mấy chấm tàn nhan mới nổi trên má. Nói chung lại là em sợ già, mà hễ nghe ai chê em già là em lại buồn. Chao ơi em buồn như một cơn mưa Huế, cứ âm ỉ từng chút một mà khiến cho ai gặp cũng tái tê. Anh nhớ có ông nhà thơ nổi tiếng nào đó đã làm một bài thơ rất hay về con gái Huế khi giận dỗi:

Em vẫn thường có những cơn mưa như thế
Mắt không nhìn, vòng tay lại, mím môi
Cả đời ta ngạo mạn vung trời
Mà vẫn sợ những cơn mưa Huế.

Anh sợ những cơn mưa Huế và sợ cả cái cách em buồn. Nó y hệt như một buổi chiều sắp mưa vậy, gió từ đâu thổi bụi về mù mịt rồi từng cơn mưa ào ạt như trút nước đổ xuống thúi đất thúi cát. Anh bảo em đâu có già, em chỉ lo nghĩ xa xôi thôi, con gái mới ngoài hai mươi cứ lo mình già thì sẽ tự kỉ có ngày, anh đùa em như vậy. Khi đó cái miệng nhỏ xíu của em lại cong lên, em đấm vào lưng anh thùm thụp và lại giận. Anh biết em mà giận thì sẽ khó dỗ lắm, nhưng anh vẫn chọc em, bởi anh cứ thích nhìn khuôn mặt em khi em dỗi, lạ vậy chứ.
Cơn mưa có giận lâu như em không?

Người ta nói đến Huế chỉ đi một ngày là hết thú vui. Anh nghĩ chỉ có mấy người khách du lịch đến đây đi thăm Đại Nội, cung điện, lăng tẩm của vua chúa nhà Nguyễn thì mới nói như vậy. Huế làm sao đi cho hết ngày được, nhất là khi có em ở đằng sau xe, anh dại gì đi cho hết ngày. Cứ tung tăng lang thang hết con phố này qua con phố khác, mệt thì dừng lại nghỉ, ăn lót dạ tô cơm hến mát ruột của mấy mệ hàng rong, rồi ngồi chen nhau bên mấy quán cà phê cóc ở đường Trương Định, ngắm người ta qua lại, thế mà vui em nhỉ.

Cà phê ở Huế cũng yên ắng giống như người Huế vậy, người ta vào quán chọn một góc riêng nào đó, kêu một ly đen đá, mồi điếu thuốc rồi ngó ra cầu Trường Tiền bé xíu xiu như con sâu đang nằm trên lá. Em không thích mấy quán cà phê sang trọng, em thích cà phê kiểu sinh viên hơn, có chút bụi bụi, không ồn ào. Anh và em hay ngồi ở quán đối diện lầu Tứ Phương vô sự, cà phê sữa cho anh, cà phê đen cho em, ít đường, nhiều đá. Em bảo vào quán cà phê mà kêu nước ngọt thì kì lắm, đi cà phê là phải uống cà phê, mà phải là cà phê đen nữa, chứ ai như anh lại đi uống cà phê sữa. Anh cười, em đâu biết anh uống cà phê sữa nó thơm như đôi môi nhỏ xíu của em vậy.

Em ngó ra con đường chạy dọc Hoàng thành, bỏ mấy viên đá trong veo vào ly khuấy khuấy rồi hỏi vu vơ:"ngày xưa vua chúa có cà phê uống như mình không anh nhỉ?". Anh bật cười lớn vì câu hỏi ngô nghê của em, thời đó đâu có cà phê để nhâm nhi, mà nếu có cũng chả có ông vua nào rảnh rang để uống. Uống cà phê là để tám chuyện, là để hẹn hò, là để trầm ngâm. Mấy vua quan ngày xưa anh cảm nhận họ không ưng như vậy. Em cười, ly cà phê đã cạn từ đời nào.

Ở Huế có bao nhiêu chỗ là có bấy nhiêu dấu chân của mình phải không em. Em và anh hay tới gác Trịnh trên phố Nguyễn Trường Tộ. Em nói ông Trịnh Công Sơn ngày xưa nằm ở đây, ngó xuống nhà thờ Phú Cam thấy mấy cô nữ sinh đi học về, rồi để ý một cô mà viết nên bài Diễm Xưa nổi tiếng. Bài này thì anh biết vì em hay mở nó nghe nhiều lần. Anh chẳng quan tâm nhạc Trịnh hay dở thế nào, anh chỉ vui vì có một nơi chốn để đưa em đến đó sau những ngày học mệt mỏi, thả hồn trên con đường phượng bay vì em muốn xem có Mưa hồng như trong lời bài hát thật không. Anh cốc đầu em mấy cái, anh bảo ngày đó ở đây nhiều sen hồng, những cơn mưa rơi xuống hòa cùng màu sen khiến cho Trịnh có cảm xúc viết nên bài Mưa hồng chứ mưa thì làm sao màu hồng được. Em lại cười, em giờ ít khi giận vô cớ như trước. Mấy giọt mưa cũng khanh khách cười.

Cuối tuần em bảo anh chở đi đám cưới nhỏ bạn, tiệc cưới tổ chức ở nhà vườn xanh mát tít bên Vỹ Dạ. Em bào con gái đẹp nhất là khi cưới, rạng rỡ xúng xính trong áo cưới trắng tinh, trên tay là bó sen trắng muốt. Tất tần tật đều màu trắng, một màu trắng tinh khôi. Nhưng em bảo em không muốn cưới ở nhà vườn hay nhà hàng, ở đó ồn ào lắm. Những lúc như vậy em lại thở dài, em lại sợ mình già, sợ không có ai ưng. Chết thật, thế thì anh ngồi đây viết những dòng này để làm gì.

Em ra trường, đi làm. Anh cũng bận bịu với công việc ngổn ngang, thời gian không còn nhiều để cả hai lang thang như hồi còn sinh viên nữa. Cũng phải thôi, cái thời mơ mộng ấy đã qua lâu rồi, qua lâu chứ không phải đã mất. Em giận anh, em giờ đã 27 tuổi rồi, anh thì 30. Giờ thì già thật rồi em nhỉ, em lo và giận anh còn lông bông chưa chịu hỏi cưới em cũng phải. Quen anh từ hồi đi học, qua mấy năm tháng sinh viên lãng mạn rồi ra trường đi làm, 10 năm rồi chứ ít ỏi gì đâu. Hồi đó em ghét anh lắm, em ít nói, cười có duyên nhưng rất ít khi cười. Anh thì vui vẻ, hay làm trò để chọc cho em vui, để được thấy em cười, dù có chịu đau vì bị em đấm vào lưng. Thế mà em lại yêu anh thật. Chao ơi con gái Huế khó hiểu ghê.

Chiều thứ bảy, anh chở em lên chùa Thiên Mụ, qua mấy bậc tam cấp cao ơi là cao. Chỗ này chả còn xa lạ gì với cả hai, hồi sinh viên mình hay trốn nhau lên đây ngắm cảnh, làm trò bên tượng ông Thiện ông Ác, nghe anh kể chuyện hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu thế nào, hành trình đưa chiếc xe nổi tiếng nhưu số phận của nó về nằm im lìm ở sau chùa ra sao. Em nghe hết, rồi gật gù khen anh biết nhiều chuyện thời xưa, nếu đi thi Ai là triệu phú có khi ẵm giải nhất. Chùa Thiên Mụ có lời nguyền chia tay nổi tiếng. người ta bảo khi mấy cặp tình nhân dắt nhau lên đây chơi về không ít lâu sau thì sẽ chia tay. Em sợ, còn anh thì cứ nắm tay em ngồi lên xe chạy thẳng lên chùa. Mấy năm rồi mà cũng có chia tay được đâu em nhỉ.

Anh dẫn em lên chiếc chuông lớn trước chùa, mình trốn vào trong đó để nghe sư thầy gióng một tiếng chuông. Ôi một tiếng chuông mà bao khó nhọc, bức bách trong lòng tan đâu mất, anh chỉ nghe tiếng vọng ngân dài của chuông khiến lòng mình trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Em nhớ không, ở trong chiếc chuông đó, anh đã hôn em, dẫu cho môi em không có sữa như ly cà phê nhưng anh vẫn thấy nó ngọt biết dường nào. Em thẹn thùng khi anh nói: "Tháng sau mình cưới nhé".

Trong chiếc chuông tối đen, nhưng anh biết em đang cười, em cười vì bây giờ em có già thì em cũng chẳng còn gì phải lo nữa.

Cơn mưa có giận lâu như em không? / Lukhachdem Blog
Theo: Truyenngan.com.vn

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Cơn mưa và nỗi buồn, Hình ảnh những cơn mưa

Cơn mưa và nỗi buồn
Cơn mưa và nỗi buồn
Trời mưa và tôi buồn... Không hẳn lúc nào trời mưa cũng khiến tôi buồn và vì thế mà có lẽ tôi buồn nên tôi mới thấy trời mưa. 

Tôi buồn nên tôi chán nói, biếng cười, ngại giao tiếp... và cách tốt nhất để tận hưởng một nỗi buồn không gì khác hơn là ủ mình trong chăn thật ấm, co mình như một con ốc sên và cuộn tròn trong một cái mu rùa thật cứng.

Không hẳn lúc nào tôi buồn tôi cũng chui mình vào trong vỏ bọc và vì thế mà có lẽ do tôi thích được nằm trong một vỏ bọc nào đó nên tôi buồn cho tăng thêm phần thi vị. Vỏ bọc ấm áp, bình yên, không tiếng ồn ào, không chạm va những sự giả tạo, không đóng kịch bản thân, không diễn vai hời hợt, không nói cười đầu môi.

Tôi buồn nên trời mưa...

Khi người ta vui, người ta thường nhìn mọi thứ theo chiều hướng tích cực nhất có thể. Kể cả nỗi buồn của mình cũng có phương pháp giải quyết. Chẳng có gì là bế tắc, chẳng có gì khó khăn, chẳng có gì là không thể.

Khi người ta buồn, người ta thường nhìn mọi thứ theo chiều hướng tiêu cực nhất có thể. Kể cả niềm vui của mình cũng trở nên nhạt nhẽo tầm thường. Chán suy tư, ngại lý trí, chán mở rộng lòng mình, ngại phô bày hiện thực.

Trời mưa, tôi buồn...

Đôi khi tôi hay để bản thân tôi đi quá xa, đến tận cùng mọi thái cực, và vì thế mà thường nhìn thực tại chẳng được chỉnh chu, toàn diện. Có thể khô khan quá, có thể sướt mướt quá, có thể lý trí quá, có thể tình cảm quá... Luôn có những từ "quá" trong những lúc giông bão mưa rơi...

Trong những thời điểm mà từ "quá" hoành hành, tôi thường nói rất nhiều, cười rất nhiều, khóc rất nhiều và im lặng cũng rất lâu... Mọi cung bậc cảm xúc luôn nằm ở những nốt cao nhất hoặc thấp nhấp, không lưng chừng, không lửng lơ, không ngập ngừng và cũng chẳng có vẻ gì là e ngại...

Tôi buồn, trời mưa...

Trời mưa không phải là tất cả những gì của tự nhiên. Ngoài nó ra còn có trời nắng. Nhưng khi mưa, tôi chỉ biết mưa thôi, chẳng biết nắng là gì. Tôi mặc định luôn cho mình một xúc cảm: trời mưa, suốt ngày mưa, mưa mãi, mưa hoài, mưa mưa mưa...

Tôi buồn không phải là tất cả những gì của tôi. Ngoài nỗi buồn còn có niềm vui. Nhưng khi buồn, tôi chỉ biết có buồn thôi, đừng cố làm cho tôi vui làm gì. Tôi đang buồn đấy, đang nhìn mọi thứ tiêu cực lắm đấy, đang chán đời lắm đấy, đang muốn tự tử lắm đấy...

Mưa và nắng, buồn và vui...

Chính cái thực tại tự nhiên khiến tôi ngộ nhận một chiều
Chính cái thực tại tâm tưởng khiến tôi cứ mãi dệt lá thêu hoa cho những điều không thật

Tôi ngộ nhận, nhưng không hề ảo tưởng
Chỉ là ngộ nhận hai chiều cho những hiện tượng chỉ hiển bày có một chiều của nó mà thôi

Hình ảnh những cơn mưa










Cơn mưa và nỗi buồn / Lukhachdem

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Chờ ngày mưa tan – blog – Mưa buồn

Đúng, những gì tôi đã được đi qua? Chỉ crap tôi mang theo tôi bản thân mình và không ai khác. Không ai buộc tôi phải tham gia các băng đảng và bây giờ không có quay lưng lại. 

Tôi biết nó đau đớn mẹ và cũng có cha, ngay cả khi ông sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó rõ ràng; năm trước, ông cũng từng là khác nhau, nhưng tôi nghĩ rằng bây giờ ông đã từ bỏ tôi. Tôi có thể thành thật đổ lỗi cho anh ta? Làm thế nào thảm hại của tôi là thực tế là tôi không ghét gia đình tôi?

Và Dima? Anh ấy đã bỏ lỡ tôi như anh trai hay không? Tôi không bao giờ hiểu rằng, những gì đã rõ ràng là cách anh ấy ghét và khinh thường tôi và bạn bè của tôi … Chắc chắn, hãy gọi họ là bạn bè. Sasha cũng ghét tôi của bây giờ và tôi vẫn còn nhớ cách đấm chết tiệt của anh bị tổn thương. Tên khốn khác, nghĩ rằng chúng tôi đã từng là những người bạn tốt như vậy khi chúng tôi là những đứa trẻ.

Bất cứ điều gì, tôi rời khỏi nơi chết tiệt như ông nói và đi trở lại cửa chính. Tôi nghĩ về những việc cần làm và quyết định gọi một trong những băng đảng và nghe nếu họ đến một cái gì đó, tôi có thể không chính xác biến mất trong ngày, họ sẽ bị nghi ngờ và chết tiệt gây phiền nhiễu. Họ không có gì trong tâm trí, nhưng chỉ đơn giản cho biết tham gia cùng họ đi uống nước và một cuộc đua, vì vậy tôi đã đi ra ngoài và dắt xe chạy đến lỗ cuộc họp thường lệ của chúng tôi.

Jasper POV

Dima đứng đó trong im lặng vài giây, nhìn chằm chằm vào cánh cửa và mâu thuẫn rõ ràng về một cái gì đó, tôi đã không bỏ lỡ sự căng thẳng giữa họ và tự hỏi khi họ bắt đầu tranh cãi như thế, nhưng không muốn làm phiền anh với những câu hỏi cá nhân. Oh cậu bé, tôi chỉ muốn giúp anh ta trong cùng một cách, ông sẽ luôn luôn làm với tôi, làm cho tôi cảm thấy tốt hơn ngay lập tức. Tay tôi rụt rè chạm vào cẳng tay của ông và ông nhìn xuống tôi, với một khuôn mặt nghiêm trọng, và sau đó thở dài.

“Davay Jasper.” Anh ấy đã nói chuyện với tôi bằng tiếng Nga, vì vậy tôi đoán ông vẫn còn là một chút thay đổi từ trước và đi về phía cửa, sau đó dừng lại và quay xung quanh. “Xin lỗi Jas, tôi vừa nói chuyện với bạn bằng tiếng Nga. Vẫn muốn chơi mà máy chơi? “

Ông ấy đã mỉm cười và tôi mỉm cười và gật đầu. Và sau đó … Nghĩ về thực tế tôi đã được đi vào phòng ngủ của mình, một mình với anh ta. Oh boy. Bây giờ tôi đã không lo lắng, bây giờ tôi sắp nhảy ra khỏi da của tôi.

Một y8 ngày mưa và em khuất xa nơi anh, bóng dáng cứ phai dần
Phải bao lâu anh mới quên được em?
Từng ngày cứ lặng lẽ bước qua đời anh, thế nhưng giờ tim vẫn đau nhói
Vì em…Nỗi đau không nhạt phai
Và dòng ký ức khẽ qua, mỗi đêm dài cạnh bên với anh
Tỉnh dậy, đôi mắt hoen đi vì khóc…
Ước mơ của chúng ta…Chỉ một cơn mưa đã cuốn trôi mưa tất cả
Chiều mưa …Chiều khiến yêu thương lạnh giá.

ĐK
Tại sao em lại quay bước đi?
Tại sao không thể ngừng nhớ em?
Dù cho em…Chính em rời xa anh
Và anh sẽ chờ một giấc mơ
Nắng sẽ về khiến mưa trôi xa…Nhẹ nhàng
Cơn gió khẽ mang em về bên anh

[Rap]
Sao mưa vươn trên mắt tới mi
Rồi thoáng những phút giây, có nhau gần kề
Lại cơn mưa đẩy anh đi về, nơi những mơ mộng
Chợt vụn vỡ theo những giọt mưa
Mau trôi đêm mưa tan nắng đưa em về níu em 1 lần
Trọn từng giấc mơ…Cho tin yêu đầy vơi khi em quay lưng đi






Hát
Và mưa buồn dòng ký ức khẽ qua, mỗi đêm dài cạnh bên với anh
Tỉnh dậy, đôi mắt hoen đi vì khóc…
Ước mơ của chúng ta…Chỉ một cơn mưa đã cuốn trôi tất cả
Chiều mưa …Chiều khiến yêu thương lạnh giá.

[ĐK]
Tại sao em lại quay bước đi?
Tại sao không thể ngừng nhớ em?
Dù cho em…Chính em rời xa anh
Và anh sẽ chờ một giấc mơ
Nắng sẽ về khiến mưa trôi xa…Nhẹ nhàng
Cơn gió khẽ mang em về bên anh

[RAP]
Sao nước vươn trên mắt em sao thời gian không hong khô
Khoảng cách giữa nhiều hơi thở thật gần nhưng mà nó dài không ngờ
Chỉ mong chờ: trong giấc mơ ngắn đưa em về
Đêm vẫn còn dài vì anh thao thức cùng tới với những giọt lệ để ê chề
Mọi thứ từ đâu vỡ tan, trong hoang man, lí do còn khiến anh ngỡ ngàng
Thật bất tàn nhiều phũ phàng chỉ xin 1 lần chờ người ấy
Xóa tan cơn mưa mang những điều ước hình tinh yêu buồn ảnh mơ mộng với dòng kí ức
Cơn mưa ngọt ngào trăm ngàn nỗi đau

[Hát]
Tại sao em lại quay bước đi?
Tại sao không thể ngừng nhớ em?
Dù cho em…Chính em rời xa anh
Và anh sẽ chờ một giấc mơ
Nắng sẽ về xua tan băng giá….
Và em ngỡ như không rời xa…

Chờ ngày mưa tan – blog – Mưa buồn / Lukhachdem Blog

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Blog Mưa, Cơn Mưa Đầu Mùa, Mưa Buồn, Mưa Chiều, Cafe

Bài Viết Này Dành Về Chủ Đề Mưa

Blog Mưa, Cơn Mưa Đầu Mùa, Mưa Buồn, Mưa Chiều, Cafe - Cơn mưa đi qua, tạnh rồi chỉ còn là nước trên lá, trên đất và sau đó sẽ khô, không để lại dấu vết. 

(Chú Ý: Đây Là Cảm Xúc của các Bạn Đọc giả Nên Bài Viết Không Trình Bày Theo Thứ Tự)

Blog Mưa, Cơn Mưa Đầu Mùa, Mưa Buồn, Mưa Chiều, Cafe

1 Bạn Chia Sẻ: 
Sống với nhau hết lòng, thân nhau cho lắm, lúc xa nhau lại càng dễ. Niềm tin mất đi, nhưng kỷ niệm và nỗi đau thì "không bay hơi" như nước mưa được. Là vậy đấy...
Cơn mưa đến rồi...!
Mang đến...bao xúc cảm trộn lẫn...những hoài niệm cứ ùa về...xót xa...
Dù đã cố gắng,vẫn không thể nào ngăn nổi nước mắt ngừng rơi....
Lau nhẹ....Vẫn ứ tràn...Tràn mãi...Chảy mãi....Thấm sâu vào tận tim...Mặn mặn....
Không hiểu vì sao...Nó không thể nào ngừng...Nước mắt lã chã như mưa...mưa hoà vào nước mắt...
Hình Ảnh Mưa ( Click Vào Hình Để Xem Kích Thướt Chính Xác)










Cảm xúc ngày mưa


Mấy hôm nay bão về, trời mưa dầm dề cả ngày lẫn đêm… trong giấc ngủ của mình, mưa rơi mãi, nhưng là mưa của những tháng ngày cũ  đã trôi rất xa rồi …

Hình như mưa gợi cho người ta nhiều nỗi buồn. Dạo một vòng quanh blog của bạn bè, tràn ngập nỗi buồn mêng mang, vì mưa, vì sao những ngày nắng không về, hay vì cái gì khác nữa …
Nhớ lại ngày xưa mình cũng thích mưa, còn thích đi dạo dưới mưa, thấy như đã lâu lắm rồi, 5 năm, 3 năm, hay mới chỉ cách đây có vài tháng thôi… Có những người nhớ đến mình, chỉ nhớ về những thói quen mang toàn màu sắc lãng mạn đó … hay nhớ về mình, như chính mình của một thời sao quá dễ rung động và nông nổi. Những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên nay lại trở về, nhắc thật nhiều những chuyện đã qua…

Em sẽ đến cùng cơn mưa

Em sẽ đến cùng cơn mưa

(Bài Viết Cập Nhật Lần 7)
Bài Viết Sẽ Được Cập Nhật Liên Tục Khi Có Bài Viết Của Các Bạn Gửi Tới

Hãy Gửi Cảm Xúc & Hình Ảnh Của Các Bạn Qua: 

Email: lukhachdem@outlook.com

Cậu đến như những cơn mưa - Truyện Online

Vào những ngày cuối tuần mưa ướt nhẹp làm tôi chẳng muốn đi đâu hoặc cuộn mình vào chiếc chăn ấm rúc rích những câu chuyện với mẹ hoặc lại ngồi vào chiếc bàn học hướng ra cửa sổ và ngắm mưa. 

Mưa phùn nhỏ thôi nhưng nó cứ mưa suốt cả tháng nay rồi, nó làm tôi chẳng thể đi đâu bởi tôi vốn di chuyển khó khăn mà nhất là đối với cái thời tiết này cũng chẳng ai muốn ra đường. Tôi ở trong ngõ nhỏ nên cảm nhận được cái sự buồn của mưa.
Cậu đến như những cơn mưa - Truyện Online

Chẳng mấy khi xe tiếng xe, tiếng bọn trẻ con nô đùa, hay tiếng những người hàng xóm trò chuyện. Mưa mà, ai cũng ngại ra đường ở trong nhà cuộn xem tivi hoặc rán bánh ăn sẽ thích hơn nhiều Mưa phùn nên nó đến một cách từ từ thấm dần vào gốc cây, nầm lá, từng mảnh đất làm nên cái sự sống âm thầm dai dẳng chứ không mãnh liệt như một cơn mưa rào vội đến và rồi đi khô thoáng nhẹ nhàng như chẳng có gì xảy ra. Thỉnh thoảng những hạt mưa nặng chĩu trên những tán lá, cành cây lại rơi xuống vào một chiếc chậu hay một vật gì đó sau vườn tạo nên thứ âm thanh lạ tai, vài chú chim trong lồng cũng hót lên xóa cái không khí ảm đạm của những ngày mưa.

Cậu đến như cơn mưa


Chàng trai đầu tiên của tôi cũng vậy cậu ấy đến như một cơn mưa phùn nhưng rồi lại ra đi như một cơn mưa rào làm tôi có chút hụt hẫng vào khoảng thời gian ấy. Nói là chàng trai đầu tiên cũng không hẳn bởi vào cái tuổi tôi lúc bấy giờ mới lên mười cũng chưa biết yêu là thế nào. Cậu ấy đến và chúng tôi cùng chia sẻ như những đứa trẻ con thiếu bạn chơi và khi được sổ lồng khi tha hồ cất cánh như những lũ chim non tập bay vậy. Hoàn cảnh mà chúng tôi gặp nhau chẳng lấy gì làm lãng mạn cho lắm, tôi và cậu ấy gặp nhau khi tôi được gia đình cho lên bệnh viện nhi chữa bệnh và cậu ấy cũng đang chữa trị chứng trầm cảm ở đây. Khoảng thời gian 3 tháng cũng không lấy gì làm dài nhưng mỗi lần nhớ về anh xin hãy cho em gọi về kỉ niệm.

Kỉ niệm mà tôi đã có với cậu suốt những ngày thơ ấu, cho đến tận bây giờ vẫn lưu giữa trong lòng tôi như những nốt nhạc trong veo và mỗi lúc ùa về nó lại hiện ra như một bản nhạc réo rắt, từng nốt kỉ niệm hiện về để em nhớ về anh, chàng trai ở phương xa ạ.

Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau tớ nhớ. Đó là một buổi sáng mùa hè, những tia nắng vàng óng, lung linh dọi qua những tán cây cổ thụ của sân sau của bệnh viện sau những con mưa kéo dài cả tháng trời thì những tia nắng ấm xóa cái ảm đạm cũng đã về. Sân sau nơi mà mẹ vẫn thường đưa tôi ra hóng mát, thư giãn. Trên cành cây vài chú chim sẻ đậu trên đó thỉnh thoảng lại sà xuống ríu rít nhưng chưa bao giờ chúng dám lại gần, tuy nhiên điều đó cũng đủ làm tôi vui. Sân sau cái nơi yên tĩnh mà tôi vẫn dành riêng cho mình để có thể cảm nhận được hơi thở cuộc sống. Với một đứa trẻ ở quê lên thành phố chữa bệnh thì mọi thứ luôn lạ lẫm. Cậu biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu tôi đã như thế nào. Tôi đã reo lên, mắt mở to hết cõ để có thể nhìn rõ cậu.

- Mẹ ơi thằng bé Tây kìa, da trắng, mắt xanh, mũi lõ.

Tôi cứ nhìn mãi không thôi, không biết lúc ấy cậu có để ý không, còn mẹ chỉ nhìn tôi mà cười. Lúc đó không biết sao tôi lại thốt lên như thế nữa nhưng hình như mọi người hay nói về những người Tây như thế mà. Một cậu bé với chiếc áo thun trắng, mặc quần ngố lững thững đi theo một người phụ nữ trung tuổi đi ra một góc sân, người phụ nữ thì thầm và nói với cậu bé tóc nâu điều gì đó, nhưng thằng bé đó dường như chẳng có cảm xúc gì và chỉ nhìn lên con gấu trên tay. Tôi cũng nhìn con gấu đó với nhưng với một niềm ao ước…

Đó là lần đầu tiên tớ gặp cậu nhưng hình như cậu chẳng để ý đến tớ thì phải.

Vào bệnh viện nhi được một tháng tôi bắt đầu quen dần với mọi thứ, thỉnh thoảng còn chạy lung tung sang các phòng khác để chơi với mọi người. Và lần thứ hai tớ gặp lại cậu cũng tình cờ như lần đầu tiên vậy. Đang dạo quanh khắp các phòng để hỏi thăm mọi người, đi qua phòng 301. Tớ ngiêng mình ngó qua cánh cửa đang mở hé, mắt lại mở to nhất có thể, một cậu bé mặc bộ đồ trắng đang ngồi trên giường tay mân mê một chú gấu nâu. Chợt ánh mắt của cậu ấy lia đến nhìn tớ làm tớ không kịp cúi mặt xuống và chúng ta cứ thế nhìn nhau. Tớ nghĩ mình phải phá vỡ không khí ấy.

- Hello. How are you?

Đó là hành trang mà cô bé như tớ mang theo để có thể nói chuyện với một cậu bé Tây như cậu. Lúc ấy chẳng hiểu sao tôi lại như thế nữa, vì muốn làm quen với một cậu bé tóc nâu, mắt xanh ư, da thì trắng hơn cả con gái nữa. Cậu bé đó mỉm cười với tôi và chúng ta quen nhau từ đó…

*

- Ê, sao cậu lại về Việt Nam làm gì?

Cậu ấy vẫn chẳng nói gì mà chỉ lôi ra từ chiếc hộp nhỏ một tấm ảnh một người đàn ông cao to, tóc nâu sẫm, đôi mắt đang hướng về một cậu bé trên tay với ánh mắt trìu mến, mặt sau tấm ảnh ghi Daddy and Peter. Tôi hỏi: “Bố cậu đấy à?” cậu ấy chỉ khẽ gật đầu. Tôi lại hỏi tiếp: “Thế bố cậu đâu, hình như tớ chỉ thấy mỗi mẹ cậu?” cậu ấy lại càng cúi sâu hơn mà không nói gì.

Lúc đó tôi vẫn cứ nghĩ chắc bố cậu ấy ở xa, không về Việt Nam chăm sóc cậu ấy được nên cậu ấy mới buồn mà nhớ bố như thế. Mãi sau này khi gần gũi hơn cậu ấy chịu nói chuyện trở lại và chia sẻ tôi mới biết mẹ cậu ấy là người Việt Nam còn bố là người Mỹ. Bố cậu ấy sang Việt Nam làm việc việc một thời gian sau đó quen mẹ cậu ấy, cậu ấy là kết quả của tình yêu giữa hai người.

Tuy sinh ra và lớn lên ở Mỹ từ nhỏ nhưng cậu ấy hoàn toàn có thể nói sõi tiếng Việt không thua kém gì một người Việt thứ thiệt nào. Cậu ấy kể ba cậu ấy rất thương cậu ấy, luôn muốn cậu ấy hướng về quê hương nên đã cho cậu ấy đi học tiếng Việt từ nhỏ, hứa sẽ cho cậu ấy trở về quê ngoại nếu có điều kiện. Có lẽ vì vậy mà trong tiềm thức của Peter Việt Nam như một nơi gì đó thân thương mà cậu ấy mong được trở về. Bố Peter mất trong một lần cùng cậu ấy đi mua quà để trở về Việt Nam thăm ông bà ngoại. Cậu ấy kể cái giây phút mà cậu ấy bước ra khỏi cửa hàng, chiếc xe của một gã say rượu nào đó vẫn cố tình nhấn ga thật mạnh khi hai bố con đang bước qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Tai nạn đó đã khiến bố Peter đã mãi mãi ra đi, Peter cũng bị chấn thương nhưng sau khi những vết thương trên thân thể đã lành hẳn, cậu ấy trở nên lầm lì và không muốn nói chuyện với ai. Cậu ấy đã thực sự sốc sau sự ra đi đột ngột ấy. Những người trong gia đình đã khuyên mẹ Peter nên cho cậu ấy về Việt Nam để chữa trị bởi nơi cậu ấy muốn trở về cùng với bố mẹ chính là Việt Nam. Đâu đó trong vùng kí ức của cậu ấy là những câu chuyện về con người về cuộc sống ở Việt Nam, là câu chuyện tình yêu của ba mẹ cậu đơm hao kết trái ở Việt Nam, hai đất nước cách nhau nửa vòng trái đất nhưng lại có sự hòa điệu trong tâm hồn để đơm ra những trái ngọt.

Tôi và Peter làm quen với nhau được hai tháng trong bệnh viện, cậu ấy dần cởi mở và chịu nói chuyện hơn, mẹ cậu ấy rất vui vì điều này. Chính xác hơn là tôi vẫn thường xuyên trêu trọc Peter, mỗi khi cậu ấy cười thật đẹp đôi mắt xanh sâu và nụ cười như mùa thu tỏa nắng của cậu ấy làm tôi cảm thấy ấm áp lạ và chúng tôi cứ thế thân nhau. Chia sẻ từng cái kẹo lạc mà mẹ tôi tự làm ở quê rồi đem lên. Mỗi lần ăn nó kêu rộp rộp và cậu ấy lại cười khoái trí. Tôi thì lại thích thú với những cây kẹo mút xanh đỏ và đầy hương vị của cậu ấy hơn chúng tôi quyết định trao đổi cho nhau những viên kẹo tuổi thơ. Cứ như thế chúng tôi trở thành đôi bạn tâm đầu ý hợp trong bệnh viện. Suốt ngày rắc tay nhau cùng dạo qua khắp các phòng để chơi cùng với các bạn, nô đùa và kể cho nhau nghe những gì lạ lẫm của hai đứa trẻ ở hai đất nước khác nhau và thường cuối mỗi mẩu chuyện chúng tôi lại bắt đầu á, ố không hiểu vì sao.

Ở viện đến tháng thứ ba thì mẹ báo tin cho tôi là sau khi hội chẩn và có sự giúp đỡ của đoàn bác sĩ từ Pháp sang thì tôi sẽ được mổ để tháo tấm áo giáp mà tôi vẫn tự ti bấy lâu( bị vẹo cột sống từ nhỏ khiến lưng bị gù nên tôi thường xuyên bị đau ốm cũng như tự ti về ngoại hình của mình). Tôi rất vui mừng vì điều đó bởi tôi có thể tự tin và hãnh diện hơn khi bước đi bên Peter. Nhưng thật không may Peter lại phải trở về Mỹ trước khi ca phẫu thuật của tôi diễn ra. Tình hình sức khỏe của cậu ấy đã khá lên rất nhiều và mẹ cậu ấy quyết định cho cậu ấy về Mỹ để tiếp tục điều trị và học tập.

Buổi chia tay với tôi và Peter diễn ra trong một buổi chiều, cậu ấy đột ngột chạy sang phòng khi tôi vừa được bác sĩ khám lâm sàng xong. Peter dúi vào tay tôi một nắm kẹo xanh đỏ và con gấu nâu mà cậu ấy vẫn thường ôm và nói: “ ăn nhiều kẹo, mau khỏe và nhớ giữ liên lạc nhé. Tớ sẽ quay lại” cậu ấy nói rồi chạy biến. Nhanh và mạnh như một cơn mưa rào vậy.

Sau ca phẫu thuật không thành công tôi lại có thêm một người bạn nữa là chiếc xe lăn. Sau chuyện đó tôi không quá đau buồn mà chấp nhận nó như một sự thật không thể thay đổi. Tôi và Peter vẫn thỉnh thoảng liên lạc với nhau qua điện thoại. Những cuộc nói chuyện không đầu không cuối, những lời quan tâm như thế diễn ra suốt nhiều năm và cứ như thế, cậu ấy là chàng trai nhỏ bé trong lòng tôi suốt nhiều năm về trước và cả bây giờ nữa. Nhẹ nhàng thấm ướt như những cơn mưa phùn và ra đi nhanh như một cơn mưa mưa rào nhưng cũng đầy ắp kỉ niệm

Cậu đến như những cơn mưa - Truyện Online / Blog Việt